Sầu Ly Ai Oán của tôi viết theo thể thơ
lục bát còn rất dài, nhưng nghệ sĩ Thu Hà chỉ ngâm đến băng video số 5 thôi thì
dừng lại không muốn ngâm tiếp nữa. Vì các đoạn sau toàn tả cảnh đâm chém máu
međầm đìa như trong kiếm hiệp. Mới đầu
tôi chỉ nghĩ bụng mình làm một cuộc kim thiền thoát xác, hồn Trương Ba da hàng
thịt. Nghĩa là tôi tự hóa thân mình vào nàng công chúa hay hoàng thái hậu Ngọc
Hân để gọi hồn chồng là vua Quang Trung Nguyễn Huệvề, nghĩa là tôi phải đóng làm 3 vai diễn: Lu
Hà, Ngọc Hân và Quang Trung. Trong thơ tôi phải thể hiện cái khí phách của
Quang Trung, cái dịu hiền nhân hậu của Ngọc Hân, tôi phải tự thăng hoa tâm hồn
thể xác tôi sao cho thật ướt át êm ái trong mộng như sảy ra ở ngoài đời thật.
Thiết tưởng tâm
hồn chúng ta lẽ naò lại chai sạn không thể rung cảm mà không choáng ngợp
chìm đắm
trong lời thơ, giọng ngâm của Thu Hà, trong tiếng nhạc nền sầu thảm bi ai oán hận
như người cung nữ trong cung cấm hay người thiếu phụ chờ chồng trong hai tác phẩm
kinh điển Cung Oán Ngâm Khúc và Chinh Phụ Ngâm ở video số 3. Thơ và ngâm thơ
như thế mà vẫn còn chê thì không biết như thế nào mới là hay? Ai có thể đủ
trình độ tài năng để định gía chung cho tiêu chuẩn nghệ thuật? Bây giờ mời các
bạn nghe tiếp video số 4 của Thu Hà, nhẩn nha dừng lại để đọc những lời bình giảng
của tôi về ý nghĩa của những câu chữ trong thơ. Tôi chỉ tập trungvào những chữ những câu mà tôi cho rằng khó
hiểu để Thu Hà và mọi người thẩm thấu hết cái hay vẻ đẹp của chữ viết và tiếng
nói Việt Nam. Tôi không như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tuyên bố thẳng thừng nhạc
ông ta viết ra cấm hỏi ý nghĩa :
Bây giờ các bạn lại cùng tôi nghe tiếp
theo băng video thứ 3. Sầu Ly Ai Oán được Thu Hà diễn ngâm. Tôi phải ôm bụng mà
cười khi thấy Thu Hà tranh cãi với một người về tôi là Nam Hay Nữ? Thu Hà cứ một
mực tôi là Nam còn người kia nghi tôi là Nữ. Tôi không tin người kia nghi tôi
là nữ mà chỉ giả vờ khen tôi lấy lệ rồimượn gió bẻ măng vì Nam gì mà mang tên Nữ? Lu Hà rõ ràng là tên con gái.
Nghe tiếp theo video thứ 2, Sầu Ly Ai
Oán được Thu Hà diễn ngâm, tôi nghe mà rưng rưng nước mắt. Tôi thương cho dân tộc
Việt Nam, thương cho nỗi bất hạnh của bao kiếp phận hồng nhan tài hoa bạc mệnh
cổ kim xưa nay từ công chúa Huyền Trân, nữ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ, thương
cho vua Quang Trung yểu mạng và thái hậu Ngọc Hân lẻ loi giữa nơi hang hùm nọc
rắn. Tôi miên man sầu tưởng về những vần thơ lục bát về những tình tiết tôi mô
tả trong thơ.
Sầu Ly Ai Oán một bài thơ lục bát dài viết
theo thể trường ca bi oán phỏng theo tâm trạng bà Bắc Cung Hoàng Hậu Lê Ngọc
Hân khóc chồng là vua Quang Trung Nguyễn Huệ. Bà Lê Ngọc Hân đã viết bài thơ
song thất lục bát dài bằng chữ nôm với tên đề: “Ai Tư Vãn“. Tôi tạm giải nghĩa
nôm na : Ai là ai oán, tư là riêng tư, vãn là than vãn.
Bài thơ khóc chồng cũng là một bản điếu
văn đọc trước bài vị linh cữu vua Quang Trung.
Trời em ngâm hay qúa. Anh nghe mà thấy cay cay khoé mắt bởi
câu thơ mà chính tự anh tay viết ra:
“Trần gian sao lắm điêu linh
Cánh bèo trôi nổi phận mình về đâu?“
Cuôc đời này thật là vô thường, ngắn ngủi như kiếp phù du
bèo bọt, một tiếng trống đưa ma là kết thúc tất cả vui buồn giận hờn nuối tiếc
khổ hạnh. Hành trang ta mang theo về thế giới bên kia vẫn chỉ là hai bàn tay trắng,
có chăng chỉ là những kỷ niệm thơ ca du duơng cùng với tiếng gió, sóng gào, biển
động, mưa rơi, thác đổ, suối reo. Tiếng vọng của âm thanh hang đá lạnh lẽo
hoang vu.