Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2024

Chùm Thơ Tình Dài 179

 

Mộng Hồn Liêu Trai

cảm đối thơ Hiền Châu: Dường Như Anh Đã Quên

 

Ngày thường thầm gọi tên em

Đêm thì khao khát nư thèm làn da

Gió mây xao xuyến bóng nga

Thềm vương ánh nguyệt la đà sương pha…

 

Vuốt ve mười ngón tay ngà

Liêu trai hồ điệp canh gà ngẩn ngơ

Mảnh mai thục nữ nào ngờ

Tương tư cát sĩ lờ mờ cung thương…

 

Bâng khuâng giấc mộng nghê thường

Đào nguyên lạc lối đoạn trường trần ai

Đại dương sóng vỗ u hoài

Mưa ngâu bong bóng hương nhài thoảng bay…

 

Vẳng nghe đàn hạc men say

Cách lòng xa mặt đắng cay não nề

Châu sa hơi thở dầm dề

Lệ tuôn gò má bốn bề lặng thinh…

 

Dập dìu ảo ảnh lung linh

Trái tim hồi hộp rung rinh liễu hờn

Lửa lòng thôi thúc đòi cơn

Non thần đỉnh giáp chập chờn bướm hoa…

 

Một nền Đồng Tước nhạt nhòa

Hồn thơ tinh khiết xây tòa thiên hương

Mê man đằm thắm môi hường

Sen vàng bảng lảng nõn nường tơ duyên!

 

10.4.2016 Lu Hà

 

 

 

Lửa Lòng Diễm Kiều

cảm hứng với Nguyễn Thị Diễm Kiều

 

Than củi ướt lửa lòng lem lém

Khói nhạt nhòa đen sẹm tay ngà

Ngẩn ngơ cát sĩ Lu Hà

Diễm Kiều quán trọ thiết tha tìm người…

 

Hồn khắc khoải khắp nơi dò hỏi

Bóng hình mây le lói niềm vui

Tiếng cười thừa thãi chôn vùi

Người đâu chẳng thấy ngậm ngùi xót xa…

 

Cánh hoa rụng sa bà khổ hạnh

Bướm hồng bay bu ồn trách chi ai

Trái tim thổn thức u hoài

Hồn thơ chết đuối chương đài biển sâu…

 

Vầng trăng lạnh âu sầu muôn ngả

Đại dương ơi! Tình đã trôi đâu

Luân hồi ngụm lặn bể dâu

Mưa ngâu tầm tã mái đầu tương tư…

 

Oanh thỏ thẻ như từ muôn kiếp

Phận hồng nhan cánh liếp lẻ loi

Giai nhân bày tỏ cung soi

Hằng Nga nhỏ lệ mặn mòi thơ ca

 

Sương lã chã gốc đa cành quế

Dưới trần gian thế kỷ phôi pha

Ngược xuôi khắp chốn sơn hà

Trúc mai rầu rĩ chiều tà héo hon…!

 

6.4.2016 Lu Hà

 

 

 

Hàm Răng Trắng Ngọc

viết tặng Nina Phan

 

Công phu trau chuốt hàm răng

Trắng như ngọc bích rõ ràng Nina

Bần thần cát sĩ Lu Hà

Ngẩn ngơ thầm hỏi tiên nga xứ nào…?

 

Xuân về hoa nở vườn đào

Yến oanh thỏ thẻ rì rào hàng phong

Nhạc vàng vó ngựa thong dong

Ngàn năm thủy hận long đong hải hồ…

 

Chập chùng ong bướm nhấp nhô

Hoài lang dạ cổ kinh đô hẹn về

Anh hùng dặm nẻo sơn khê

Sông Hương núi Ngự làng quê mỉm cười…

 

Hồn thơ rạo rực người ơi!

Trăng lên đỉnh núi chơi vơi tuyết hồng

Nửa vòng trái đất ngắm trông

Giấc mơ huyền ảo mênh mông sóng tình…

 

Xa gần thổn thức phiêu linh

Ngân vang thánh thót cung đình nguyệt hoa

Nghê thường vũ điệu nhạt nhòa

Ngàn sao lấp lánh một tòa thiên hương…!

 

Gò Công nhoẻn nụ môi hường

Sen vàng Đồng Tháp nõn nường thoảng bay

Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay

Chà khan nhấp giọng vui thay nụ cười!

 

10.4.2016 Lu Hà

 

 

 

Chán Phây Búc Lắm Rồi

chia sẻ tâm tình với Ngọc Tiên

 

Chê phây chán phấy lắm rồi

Minh là tiên nữ mấy hồi vấn vương

Bạn bè sùi sụt nhớ thương

Thiên đình đàn nhạc nghê thường khúc nhôi...

 

Phù du cánh cánh hạc than ôi!

Hoàng hôn ảm đạm nổi trôi sông hồ

Héo hon hiu quạnh đồng khô

Thế nhân ngao ngán nhấp nhô sóng đào

 

Tình thơ dang dở nghẹn ngào

Sương rơi tàu lá thì thào gió đông

Gĩa từ cửa đóng ngóng trông

Nửa hồn lưu lạc hư không cuối trời

 

Từ xa viễn xứ mỉm cười

Bâng khuâng tư lư đợi người tri âm

Hải triều sóng dội ầm ầm

Trần gian trở lại đầm đầm giọt tương

 

Tỳ bà thánh thót du dương

Cô phòng luyện giọng hoài hương đợi chờ

Nôn nao cát sĩ làm thơ

Thuyền ai thấp thoáng cập bờ ghé thăm

 

Trước sau quen lối tơ tằm

Ngàn sao lấp lánh trăng rẳm nỉ non

Thông tin điện toán mãi còn

Bướm ong dan díu phấn son nhạt nhòa... !

 

Thiên nhiên sừng sững một tòa

Đào nguyên bến mộng chúc hoa dạt dào

Trang nhà nở đóa anh đào

Xôn xao bàn phím gọi chào Ngọc Tiên!

 

2.4.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Bao Đời Thống Khổ

cảm hứng thơ Lê Phương Uyên: Khi Tôi Sinh

 

Tôi sinh buổi đêm giông ngày bão

Tháng năm dài chao đảo tuổi thơ

Mẹ yêu hốc hác bơ phờ

Ngược xuôi gồng gánh đôi bờ sông quê

 

Cha lầm lũi dãi dề mưa nắng

Lưng cháy đen đằng đẵng vì sao

Tình thương nước mắt nghẹn ngào

Nuôi tôi khôn lớn tự hào núi sông

 

Ôi tổ quốc tiên rồng huyết mạch

Câu ca dao tùng bách đồi chè

Chân trần dặm nẻo sơn khê

Cánh cò bay lả tràn trề biển Đông

 

Từ ải bắc sông Hồng quằn quại

Dòng phù sa tê tái cha ông

Miền Nam trù phú Tháp Đồng

Cửu Long bao lớp máu hồng chảy xuôi

 

Một dải đất cát trôi thế kỷ

Uốn hình cong chữ S lầm than

Lũy tre bao bọc chứa chan

Thiên Vương Phù Đổng giang san giống nòi

 

Cửa Hàm Tử mặn mòi nước mắt

Các Vua Hùng xếp đặt nước non

Bạch Đằng cọc nhọn sắt son

Ngô Quyền Hưng Đạo cháu con muôn đời

 

Thương cha mẹ phải thời khó nhọc

Tôi sinh ra cất tiếng oa oa

Mừng vui cốc lệ nhạt nhòa

Quê huơng xứ sở chói lòa sử xanh

 

Vai gánh nợ sao đành cam phận

Hoàng Trường Sa xâm hấn giặc thù

Oán hờn tức tưởi ngàn thu

Ngư dân lưới rách âm u thủy triều

 

Này bè lũ thiên kiêu hống hách

Gò Đống Đa sử sách còn ghi

Đền Sầm Nghi Đống xầm xì

Cô hồn đại Hán trói ghì xác ma

 

Nước Nam của ông bà ta đó

Đã bao đời cổ độ trăng soi

Sài lang dù có tới nơi

Đánh cho tan tác tả tơi mặt mày!

 

6.4.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Giọt Lệ Xứ Thanh

viết tặng Nguyễn Ba

 

Khen thay thi sĩ Nguyễn Ba

Nỗi niềm trăn trở phù sa u hoài

Dòng sông chảy mãi vươn dài

Lấn ra biển cả trần ai não nùng

 

Ngậm ngùi dân tộc anh hùng

Hay là bạc nhược tận cùng khổ đau

Than ôi bao lớp trước sau

Bát cơm manh áo giãi dàu nắng mưa

 

Tiếng gà eo óc sớm trưa

Nửa đêm thức giấc lưa thưa gío lùa

Mẹ cha tất tả bốn mùa

Khói xông cay mắt nem chua bún bò

 

Hàm Rồng nghe tiếng ai hò

Mảnh mai cô gái con đò thở than

Xứ Thanh giọt lệ chứa chan

Sim mua nở trắng bạt ngàn đồi hoang

 

Sờ tay lên ngực bàng hoàng

Hoàng hôn nghèn nghẹn lỡ làng vầng trăng

Mảnh hồn côi cút dở dang

Từng thu lá rụng ngổn ngang tơ vò !

 

Phi lao đồng ruộng cánh cò

Thương thân cái vạc lò mò cá tôm

Con thơ bé bỏng ốm nhom

Oa oa khát sữa om xòm xóm thôn!

 

4.4.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Màu Trắng Quê Hương

cảm xúc khi nghe Nina Phan hát bài: Nhạn Trắng Gò Công

 

Kìa nhạn trắng Gò Công bay lượn

Khối tình si xao xuyến mãi thôi

Cánh đồng lúa chín bồi hồi

Lục bình kênh rạch nổi trôi sông hồ…

 

Hoa sung trắng nhấp nhô cánh bướm

Đóa bạch liên thấm đợm hồn quê

Lòng người con gái say mê

Trái tim xứ sở tràn trề cố hương…

 

Bông hồng trắng vấn vương từ thuở

Nghĩa cù lao chín chữ thủy chung

Cửu Long sóng vỗ chập chùng

Tiền Giang Gia Định thương cùng với ai …

 

Đời thứ lữ canh dài trăn trở

Quận Châu Thành thiên cổ sầu mang

Mỹ Tho cảnh đẹp mơ màng

Xót xa hoài vọng ngổng ngang tơ tằm…

 

Sim mua trắng đêm nằm thương nhớ

Xứ miệt vườn từng mớ cá tôm

Ra khơi lộng gió cánh buồm

Thuyền yêu đầy ắp chiều hôm nỗi niềm…

 

Hương thơm ngát trăng thềm liễu phủ

Áo bà ba cô phụ đàn thơ

Con cò cái vạc bên bờ

Câu ca vọng cổ mong chờ đợi ta…!

 

10.4.2016 Lu Hà

 

Thích Bưởi Mê Bòng

 

Thương anh thích bưởi mê bòng

Thiên nhiên phú thác eo vòng ngực em

Dưỡng da xoa bóp bằng kem

Bôi trơn sinh tố nư thèm nụ hôn

 

Vào ra yểu điệu bồn chồn

Nồm nam hây hẩy hoàng hôn bóng tà

Phây phây trắng nõn mượt mà

Hương lài phảng phất ngọc ngà tiên nga…

 

Vuốt ve âu yếm củ đa

Mẹ cha nín thở ông bà nôn nao

Cô dì chú bác xôn xao

Khai hoa mãn nguyệt thì thào bên tai…

 

Khen anh đáng mặt tài trai

Khỏe như trâu vật trần ai mấy người

Em cười chúm chím lả lơi

Nửa đêm gà gáy chơi vơi bướm đào

 

Buồm căng cột dựng dồi dào

Gió lên vùn vụt thuyền nào bằng ta

Băng băng lướt sóng hải hà

Gọng kìm chân khóa la đà men say

 

Động hồ lảo đảo vui vày

Đôi bờ tơ liễu ai hay suối tình

Bóng câu mặt nước rung rinh

Tung tăng cá lội chúng mình yêu nhau…!

 

*cảm xúc tấm hình cô gái Việt Nam có trái bưởi tư nhiên

19.3.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Khổ Lụy Vì Hồn Thơ Trinh Bạch

 

Nguyễn Hoàng Đức khen thơ của tớ

Bạn đời ơi người có biết chăng

Vũ Hoàng Chương dưới suối vàng

Ngậm cười thiên cổ âm vang giống nòi

 

Này dân tộc lẻ loi kiêu bạc

Thuyền ơi thuyền xao xác hoang sơ

Nhổ neo lạc hướng bơ vơ

Nhân loài sao nỡ hững hờ khinh ta

 

Thơ nối tiếp sa bà khổ lụy

Kiếp hải hồ túy lúy men say

Phong trần mỏi gối đắng cay

Xót xa thế kỷ đọa đày khổ đau…

 

Bao kẻ sỹ dãi dàu mưa nắng

Đoạn trường dài đằng đẵng thi ca

Trang blogs hỡi Lu Hà

Trán nhăn tư lự Hằng Nga tủi hờn

 

Hương hoa đẹp chập chờn bướm trắng

Mảnh hồn trinh chẳng đặng an vui

Ngàn sao rúng động ngậm ngùi

Vầng trăng mờ ảo sụt sùi ly tao...

 

Thương Hàn Mạc Tử nào mấy kẻ

Biết ai là tri kỷ tri âm

Có nghe thác đổ ầm ầm

Mồ hoang hiu hắt ướt đầm sương sa!

 

31.3.2016 Lu Hà

 

 

 

Đôi Mắt Nàng Thơ

viết tặng Lê Phương Uyên và Nguyễn Thị Diễm Kiều

 

Ôi! đôi mắt nàng thơ

Dưới gốc sồi đợi chờ

Mênh mông sau gọng kính

Trời mây xanh lững lờ...

 

Nàng tiên nữ bên bờ

Tây Thi đang giặt vải

Cơn sóng lòng êm ái

Vút lên bản tình ca...

 

Nào thi sĩ Lu Hà

Bâng khuâng cùng Hằng Nga

Ghé thăm nơi hạ giới

Ai là Lê Phương Uyên?

 

Xôn xao tòa thiên nhiên

Môi thắm nụ cười duyên

Nôn nao từ thuở ấy

Cất tiếng khóc chào đời...

 

Giọt nước mắt chơi vơi

Mẹ hiền của con ơi!

Bóng cha cao lồng lộng

Che chở cho cây đời

 

Dòng sông thương cá bơi

Phù sa thuyền ra khơi

Nòi giống tiên rồng chảy

Mạch máu tình muôn nơi

 

Diễm Kiều dạo gót chơi

Bình thơ cho mọi người

Nương chè dâu đồi cọ

Quê hương ta sáng ngời

 

Lũy tre làng thảnh thơi

Ghi câu chuyện huyền thoại

Thánh Gióng bao thời đại

Rằng cậu bé lên ba

 

Cũng vung gươm đánh giặc

Các Vua Hùng giáo mác

Bờ cõi hình chữ S

Giang san Đại Cồ Việt

 

Yêu tổ quốc da diết

Mắt huyền nai thắm thiết

Diễm Kiều Lê Phương Uyên

Đôi tâm hồn thanh khiết

 

Kìa biển Đông thảm thiết

Tiếng kêu Hoàng Trường Sa

Thềm lục địa của ta

Máu hồng tuôn ngư phủ

 

Hoàng hôn buồn ủ rũ

Cánh cò bay bả lả

Lã chã giọt sương rơi

Gánh sơn hà nặng trĩu

 

Yêu quê hương xứ sở

Chúng ta cùng mắc nợ

Bài học sống làm người

Ngàn năm nghe sóng vỗ

 

Người đi xa vẫn nhớ

Muối dưa cà dầm tương

Điệu hò trên sông Hương

Bến Ninh Kiều núi Ngự

 

Ngọn lửa lòng chan chứa

Xót xa tình ni cô

Nam mô di đà Phật

Khói nhang chùa thoảng bay…!

 

 

7.4.2016 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét