Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2025

Chùm Thơ Tình Dài 187

 

Em Vẫn Đợi Anh

cảm đối với Tạm Biệt Tình Đầu: Anh Đang Trốn Ở Đâu

 

Biết ai ngồi bến giang đầu

Mưa gào gió hú tuôn sầu lệ sa

Cách xa muôn dặm sơn hà

Ngước lên chỉ thấy cung nga thảm buồn…

 

Cồn cào nhung nhớ nụ hôn

Ban đầu xao xuyến bồn chồn thâu canh

Bóng câu lướt mướt qua mành

Thời gian vó ngựa kinh thành khói sương…

 

Bâng khuâng hiu hắt mùi hương

Cánh sen nuối tiếc nõn nường tơ vương

Dấu bèo còn đọng đài gương

Dặm trường thiên lý ánh dương trăng ngàn…

 

Hành trang lê gót trần gian

Bụi hồng phảng phảng phất ngút ngàn bể dâu

Rằng anh đang trốn ở đâu?

Dấn thân cát bụi dãi dầu nắng mưa

 

Tiếng gà xao xác giữa trưa

Ngẩn ngơ bóng đứng gốc dừa thở than

Ngậm ngùi kỷ niệm chứa chan

Giở chồng thư cũ chiều tàn lá bay

 

Vườn thanh rặng liễu lắt lay

Còn chăng quang cảnh đắm say thuở nào?

Muối sương lốm đốm trái đào

Tóc mây ủ rũ nghẹn ngào anh ơi!

 

22.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Trăm Năm Ai Biết

cảm đối với Hiền Châu: Bỗng Dưng Mưa Trên Phố

 

Trời mưa phố xá bất ngờ

Gặp người thiếu nữ ngẩn ngơ không dù

Cùng tôi dưới gốc mù u

Bàng hoàng thổn thức vi vu gió gào…

 

Bâng khuâng bốn mắt thì thào

Như từ vạn kiếp nghẹn ngào bài ca

Mây giăng sầm sập quan hà

Trái tim run rẩy làn da ngại ngùng…

 

Cái oanh thỏ thẻ thẹn thùng

Trăm năm ai biết thủy chung mà chờ

Tùng quân chiếc bóng mộng mơ

Bụi hồng trong đám sương mờ mà thôi…

 

Phù du bèo bọt nổi trôi

Ngậm ngùi giọt lệ luân hồi chuông reo

Thời gian lúc lắc non đèo

Chạm vào vùng nhớ hắt heo phiến sầu...

 

Bao giờ trọn vẹn Trần Châu

Tấn Tần tái hợp bể dâu đoạn trường

Hồng nhan lưu luyến nhớ thương

Dẫu lìa ngó bẻ còn vương tơ lòng…

 

Tâm linh cảnh giới lắng trong

Ngược xuôi tri kỷ long đong hải hồ

Tần ngần bướm trắng nhấp nhô

Giọt mưa lã chã sóng xô thuyền tình...!

 

24.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Huế Tím Chiều Buông

cảm đối thơ Giang Hoa: Huế Chiều Ni…

 

Theo dòng tả ngạn em bơi

Thuyền xuôi sóng nước à ơi gió buồn

Hương Giang Vĩ Dạ bồn chồn

Nhớ Hàn Mạc Tử mảnh hồn ly tao…

 

Khuất Nguyên xưa cũng nghẹn ngào

Lấy lời trung thực vọng vào thơ ca

Cung đình ngự uyển ngân nga

Tràng Tiền gõ nhịp la đà trăng thâu

 

Sương rơi thấm áo khăn đầu

Mảnh mai cành liễu chân cầu đợi ai

Phú Văn Lâu, dạo gót hài

Công tằng tôn nữ nét ngài thở than…

 

Tùng quân xa cách non ngàn

Mô tê răng rứa vô vàn chinh nhân

Châu Ê thổn thức Huyền Trân

Thần kinh mây khói tần ngần mưa sa…

 

Chiêm Thành giọt lệ xót xa

Huế buồn da diết chiều tà bóng dương

Đằng vân cát bụi vô thường

Dẫu rằng ngó bẻ vấn vương tơ tằm

 

Chuông chùa Thiên Mụ trăng rằm

Tiếng gà eo óc đêm nằm Thọ Xương

Thuyền em mái đấy cung thương

Ngọn đèn leo lắt đoạn trường tân thanh!

 

18.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Tiếng Sáo Trần Ai

Cảm đối với nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương: Bản Tình Ca Quê Hương

 

Em hát bản trường ca muôn thuở

Quê hương ơi dang dở cuộc đời

Đa đoan hờn giận mặn mòi

Non xanh nước biếc lẻ loi cánh chuồn…

 

Nghe sáo trúc vương buồn khắp nẻo

Cảnh mục đồng vắt vẻo lưng trâu

Lũy tre ôm ấp cau trầu

Mẹ cha sớm tối mái đầu bạc phơ…

 

Hồn nghệ sĩ bơ vơ xứ xở

Chân trời xa tuyết phủ đồi thông

Mưu sinh vất vả chất chồng

Biển lòng thổn thức mênh mông phiến sầu

 

Then cài chặt bóng câu qua cửa

Ngọn đèn xanh chan chứa tình người

Rèm buông nức nở tuôn rơi

Lệ sa nốt nhạc chơi vơi ngậm ngùi

 

Cung đàn hạc sụt sùi lã chã

Hạt sương thu thấm cả bờ mi

Tà dương bóng liễu nhu mì

Gót sen mềm mại thầm thì Hằng Nga…

 

Nơi cung cấm cành đa gốc quế

Ngọc thỏ kia thế kỷ ly lao

Biết không trần thế lao đao

Chia loan rẽ thúy trúc đào sa cơ !

 

20.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Níu Kéo Giấc Mơ

cảm đối với Mã Kim Liên: Giận Cơn Mơ

 

Đời đáng qúy khi giàu mơ ước

Vần thơ say rạo rực lòng ta

Điệp hồ lạc lối Ngân Hà

Lọt vào cung cấm Hằng Nga tự tình…

 

Hồn ngây ngất bướm xinh vạn dặm

Cõi thiên thai hoa thắm nhụy hồng

Dao đài ẻo lả non bồng

Thướt tha hàng liễu mây rồng đổ mưa….

 

Cơn mộng mị say xưa ân ái

Thiếp với chàng oan trái nợ nần

Vuốt ve ôm ấp toàn thân

Bình minh loan phụng tần ngần lệ rơi...!

 

Đêm vụng dại chơi vơi lảo đảo

Hạt châu sa thơm thảo hoài vương

Bâng khuâng trải tóc soi gương

Đường xa dằng dặc đoạn trường mà kinh…

 

Là tri kỷ thần linh chứng dám

Khách văn nhân ảm đạm mành buông

Heo may gió thoảng phòng không

Làm sao níu kéo má hồng cạn ly...

 

Mộng chỉ đẹp nhung y còn đó

Tình chỉ vui còn có trăng non

Dở dang chỉ thắm môi son

Mơ hoài mơ nữa ta còn nhớ nhau...!

 

19.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Thương Con Chim Yến

cảm đối thơ Giang Hoa tức Nguyễn Bích Yến: Sương Chiều

 

Đêm thổn thức mơ màng cánh yến

Bài thơ đường bay đến hay chưa?

Sáng nay lá rụng sầu đưa

Nhìn qua song cửa ban trưa nắng tràn…

 

Tạo hóa cũng thở than sương lệ

Buổi hoàng hôn thỏ thẻ cái oanh

Xôn xao hoa bướm trúc mành

Ngàn sao bên đó vườn thanh dịu dàng...

 

Gót chân ngọc dở dang thi sĩ

Bản tình ca tri kỷ tri âm

Hải triều sóng vỗ thác gầm

Ý nhi khổng tước khúc ngâm mượt mà …

 

Mưa lã chã Hằng Nga cung cấm

Vén mây nhìn soi tấm tình tang

Cung đàn réo rắc mênh mang

Giao đài hội ngộ thênh thang cổng trời…

 

Trăng lưỡi liềm sẻ đuôi chim yến

Tổ xây cao dãi bện lưng chừng

Bàn tay nhân thế không dừng

Lẻ loi chiếc bóng dửng dưng u hoài…

 

Cuộc dâu bể trần ai u ám

Kiếp phong trần ảm đạm kém chi

Đảo hoang heo hút rầm rì

Cheo leo vách đá thầm thì yến oanh...!

 

24.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Giận Mảnh Nhung Y

cảm đối với Tạm Biệt Tình Đầu:Đừng Ghen Với Qúa Khứ

 

Anh hờn giận mảnh nhung y cũ

Ám hơi người trai lạ ngày xưa

Rằng em bảo hết thôi vừa

Vùi chôn dĩ vãng dư thừa buông trôi

 

Mặc áo mới bồi hồi huyền ảo

Hương nhụy bay thơm thảo làm sao?

Trái tim nóng bỏng nôn nao

Làn da mát lịm dạt dào mây xanh...?

 

Trời nắng đẹp vàng anh chèo bẻo

Hót líu lo trong lẻo suối mơ

Dập dìu hoa bướm nên thơ

Khuân vàng sõng sượt lờ đờ cá bơi…

 

Hết ghen rồi em ơi qúa khứ

Màu tương lai chan chứa mùa xuân

Vầng trăng non lại tần ngần

Khuyết thành vành vạch bần thần tròn xoay

 

Em ngây ngất đắm say tình mới

Mùi cỏ non tươi rói đồng quê

Giọt sương thấm đẫm tràn trề

Hồng nhan tri kỷ đê mê gió vờn...

 

Hồn lảo đảo đòi cơn ân ái

Cánh hạc bay chẳng ngại đường xa

Yêu nhau chi quản quan hà

Nửa đêm gần sáng tiếng gà lao xao...!

 

23.7.2016 Lu Hà

 

 

 

Sau Cơn Mê Dại…

cảm đối với Tạm Biệt Tình Đầu: Thêm Một Lần Đau

 

Em mê dại bởi vòng cung kép kín

Trái hồng đào day dứt nỗi thương đau

Giọt sương rơi dàn dụa chẳng phai màu

Vòng tay khép quay cuồng thân lảo đảo…

 

Rượu cứ rót ta say xưa thầm bảo

Rồi mai đây thuyền lướt gió xa khơi

Cơn giông tố dập vùi cuối chân trời

Còn hay mất làm sao mà biết được

 

Hãy ôm chặt xót xa đường phía trước

Mối tình đầu da diết mãi không thôi

Thương cánh hoa chìm nổi nước sông trôi

Thổn thức khóc không có tình yêu cuối…

 

Kìa ngọn lửa trái tim hồng đắm đuối

Biển trào dâng bao trận sóng tràn trề

Hồn cô đơn lạc lối hãy trở về

Bờ môi thắm xinh tươi nàng thơ trẻ…

 

Hãy tỉnh mộng tiếng hoàng oanh thỏ thẻ

Tình quân ơi! Hương gió nội đồng quê

Dòng sông xanh còn in dấu lời thề

Vầng trăng tỏ chị Hằng Nga chứng giám....

 

Trán tư lự buổi hoàng hôn buồn thảm

Khói lam chiều tha thiết liễu Chương Đài

Cành lá thắm nào đã bẻ cho ai…?

Mưa rưng rức mùa đông về chóng thật…!

 

26.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Tiếng Việt Khóc Cười

 

Bấy lâu tôi thầm nhủ

Tiếng mẹ đẻ thân yêu

Suốt từ sáng tới chiều

Mong ai mà nhớ thế…?

 

Tôi quen giọng nhỏ nhẹ

Mảnh mai vòng lưng eo

Đêm trăng sáng nằm khoèo

Cho anh thơm tí nhé…!

 

Bỗng cái oanh thỏ thẻ

Gớm cái ông tướng này

Cứ táy máy chân tay

Làm sao mà chịu nổi…

 

Bờ môi xinh nóng hổi

Mê man tôi đọc thơ

Suối róc rách lờ đờ

Con cá trê ngọ nguậy…

 

Hàng liễu xanh run rẩy

Vũ điệu hồn lên mây

Thoảng qua mấy canh chầy

Gió lùa qua khe cửa…

 

Trắc bằng vần xong chửa

Văng vẳng khúc ca ngâm

Tiếng hạc kêu vang ầm

Qụa ăn sương vội vã…

 

Phố Khâm Thiên thong thả

Qua thăm mấy ả đào

Ghé tai em thì thào

Bài thơ này mới viết…

 

Véo von tình da diết

Luyến láy đoạn sầu miên

Mộng đẹp gái thuyền quyên

Càng nghe càng trong trẻo

Bình minh con chèo bẻo

Ríu rít sắc hỏi huyền

Nặng ngã bến đào nguyên

Ngẩn ngơ kìa Từ Thức

 

Lửa lòng thêm rạo rực

Nửa hồn say nôn nao

Tiên nữ lại ngọt ngào

Thanh âm nàng quyến rũ

 

Vành nôi xưa sữa bú

Lớn lên học làm người

Nguyễn Du giọt lệ rơi !

Tôi thương nàng Kiều Lắm… !

 

Tươi lai này gửi gắm

Nước Việt Nam bao đời

Góc biển cuối chân trời

Ba miền chung tiếng nói

 

Trái tim người đau nhói

Biển Đông sóng rì rào

Hoàng Trường Sa nghẹn ngào

Ngư phủ than lưới rách

 

Ai là kẻ đáng trách

Dửng dưng với đồng bào

Vô cảm giọt máu trào

Sóng triều dâng đỏ quạnh

 

Dựng lầu cao thành quách

Biệt thự khắp xa gần

Mà sao lắm kẻ bần

Lo toan từng bát gạo

 

Sắn ngô nào khoai cháo

Kêu khóc dưới gầm cầu

Cụ gìa bạc mái đầu

Huân chương đeo đầy ngực

 

Nghe thấy lòng rưng rức

Tiếng Việt của tôi ơi !

Tang thương bao cảnh đời

Lê la lầm ngõ chợ

 

Nhiều con sen đứa ở

Xuất khẩu đi làm thuê

Cô dâu buồn não nề

Xót xa ôm đàn hát

 

Đồng quê làng nước khát

Nha Trang xác cá trôi

Than ôi kiếp luân hồi

Chuông chùa nghe ảm đạm

 

Khói hương bay ngàn dặm

Thấu tới tận trời xanh

Loài người sao nỡ đành

Bỏ rơi dân tộc Việt ?

 

9.7.2016 Lu Hà

 

 

Dòng Đời Còn Chảy

cảm đối với Paul Nguyễn Hoàng Đức: “Nhịp Điệu Thời Gian“

 

Thầm mong nhủ thần linh thức dậy

Thân xác còn run rẩy băn khoăn

Bánh xe chuyển động nhọc nhằn

Đồng hồ tí tách trầm lăn vô hình

 

Tiểu cực đại hành tinh ánh sáng

Cõi sa bà cay đắng bi ai

Dặm trường cát bụi dấu hài

Phong ba bão tố khứ lai rập rình

 

Ngay từ thuở khai sinh thiên địa

Bóng hư vô tròn trịa vòng quay

Trăng sao vạn thể đêm ngày

Đạo trời vũ trụ trả vay nợ nần

 

Vì cuộc sống thế nhân tất bật

Tranh miếng ăn giành giật hơn thua

Muôn loài tự tạo ganh đua

Bể dâu cuồng loạn bốn mùa đổi thay

 

Sáng trời mọc vần xoay tối lặn

Vầng trăng kia đều đặn khuyết tròn

Mây bay nước chảy đá mòn

Xuân qua hè đến thu còn sầu đông

 

Nghe nhịp điệu thinh không cô quạnh

Kìa lâu đài thành quách dựng xây

Bướm hoa dan díu vui vầy

Bồ đào mĩ tửu ngất ngây trướng hồng

 

Cuộc hưng phế dòng sông vô tận

Trục thời gian lận đận dần trôi

Cỏ cây cầm thú luân hồi

Muôn loài thụ tạo đầu đuôi vắn dài

 

Tiếng xình xịch u hoài thổn thức

Tàu vào ga hối thúc vội vàng

Đoàn người nuối tiếc hành trang

Bỏ quên quán trọ bẽ bàng ngẩn ngơ

 

Chiều gío lạnh bơ vơ vĩnh cửu

Bóng câu qua riu ríu qụa kêu

Tương giang bèo bọt lều bều

Cá tôm thoi thóp ai kều vớt cho ?

 

Trường hí kịch tấn trò bày đặt

Từng xu rơi cóp nhặt rương đầy

Ngày nhìn đêm ngắm bấy chầy

Đồng hoang cỏ dại hao gầy xác ve

 

Thân cò vạc chán chê sự sống

Có vui chi một đống bạc tiền

Bon chen địa vị lợi quyền

Tò te kèn thổi vào miền hư vô

 

Sông núi khóc nhấp nhô làng mạc

Đã bao đời xào xạc lũy tre

Trải qua mưa nắng dãi dề

Từng trang lịch sử não nề khổ đau

 

Nhanh hay chậm trước sau tuần tự

Tùy loài người thức ngủ cảm ra

Không gian ba phía quan hà

Thời gian níu kéo rằng ta với mình

 

Ôi trí tuệ thần kinh tri giác

Xao xuyến tình xào xạc thu ba

Nàng xuân dáng ngọc la ngà

Hoa tàn liễu héo xót xa ngậm ngùi...

 

Thuyền mất lái dập vùi biển cả

Bão giông cuồng đày đọa thân trai

Phòng không hiu quạnh nét ngài

Trán nhăn tư lự canh dài lệ chan

 

Ngày tận thế hoang tàn băng gía

Thời gian dừng thảm họa nhân gian

Không gian đông đặc kêu van

Tỷ năm ánh sáng muôn vàn mông lung

 

 

Sao khó hiểu tận cùng biến hóa

Lực lượng nào kìm tỏa răn đe

Kỷ hà hỗn độn khắc khe

Phiêu diêu tự tại nhắn nhe cõi lòng

 

Nguyễn Hoàng Đức thuận dòng nước chảy

Nhịp thời gian điệu nhảy van xơ

Lu Hà lạc bến huyền mơ

Trăng thanh đối họa làm thơ tặng đời

 

Dân tộc Việt dở cười khóc mếu

Nòi giống hiền thảo hiếu mẹ cha

Thủy chung gìn giữ sơn hà

Vợ chồng con cái cảnh nhà yên vui

 

Sầu thế hệ sụt sùi nhỏ lệ

Buồn làm chi tuổi trẻ vươn lên

Biển đông sóng vỗ vang rền

Máy trời thúc giục rồng tiên Lạc Hồng!

 

11.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét