Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025

Chùm Thơ Tình Dài 199

 

Anh Là Cơn Gió Bay Qua

 

Anh đến với em như là cơn gió

Một thoáng qua bên suối lệ ê chề

Anh làm gió em theo làn mây trắng

Để ngàn thu nuối tiếc bến sông quê

 

Anh vẫn thế vẫn chai lỳ năm tháng

Tóc sương bay vương nặng nỗi ưu sầu

Đời vỡ mộng quán trần gian u ám

Ru hồn người bước tới cõi thâm sâu

 

Đời chỉ đẹp khi linh hồn bất tử

Soi tinh cầu để lại nét xinh tươi

Sống và chết có gì đâu em nhỉ

Em bơ phờ than khóc cánh hoa rơi

 

Đừng tủi hận én xuân về ngắn ngủi

Thương cuộc tình rũ rượi dưới phong ba

Yêu nắng sớm reo vui cùng hoa lá

Rồi tan đi trong nắng nhạt dương tà

 

Xưa em nói nguyện cùng anh son sắt

Thuyền đầy trăng bốn bể khắp chân trời

Nghe họ mạc nên em thành thách đố

Anh ngậm ngùi cơn gió thoảng chơi vơi

 

Đám cưới không nên bạn bè thất thố

Cánh rồng bay lồng lộn hận trời cao

Con chuột nhắt nép mình trong hang tối

Tuổi tý thìn sao trọn gối hương trao

 

Nay anh đã phong trần từng nếm trải

Hồn thơ say theo nốt nhạc cùng đàn

Đêm nguyệt bạch bao nàng tiên giáng thế

Mộng điệp hồ son phấn mãi chưa tan…!

 

 2.10.2008 Lu Hà

 

 

Bên Cầu Nại Hà

Cảm hứng thơ với Nguyễn Mười

 

Tam quan lạy đức Thánh Trần

Ba ngôi tam bảo tần ngần sương rơi

Trăng treo đầu ngõ chơi vơi

Bão giông vần vũ cảnh đời sầu tang

 

Sư Bà tụng niệm đạo tràng

Canh thâu gõ mõ khói nhang mịt mù

Nại Hà sóng vỗ âm u

Nửa hồn côi cút thiên thu tủi hờn

 

Nửa đêm gà gáy đòi cơn

Buồn thay đom đóm chập chờn khi mô

Ăn sương tiếng qụa ô hô!

Đường qua Kim Mã điệp hồ bơ vơ

 

Thuyền ai thấp thoáng xa mờ

Đại dương cách trở đôi bờ thủy cung

Lửa chài đò vắng bập bùng

Giai không tứ đại não nùng khổ đau

 

Mím môi giọt lệ em lau

Ái tình chi để vàng thau bụi hồng

Dìu nhau lên nẻo thiên bồng

Xôn xao đàn hạc cánh đồng cỏ non

 

Hàng thông rặng liễu héo hon

Yến ann ríu rít véo von ghẹo đùa

Sông Ngân lấp lánh bốn mùa

Tìm sao định mệnh chuông chùa ngân vang…!

 

31.1.2017 Lu Hà

 

 

 

Bói Quẻ Xem Xăm

Tâm tình với Nguyễn Mười

 

Đầu năm bói quẻ xem xăm

Quan Âm Bồ Tát rước thăm mộng đài

Luân hồi trong cõi trần ai

Giai không tứ đại u hoài thiên thu

 

Tĩnh tâm vũ trụ thuyền du

Băng qua Bột Hải phập phù gió mây

Hỏi cung Thái Bạch bấy chầy

Duyên đào phúc trạch ngất ngây ái tình

 

Vấn an khẩu chú thần linh

Phá tan độc chướng lộ hình tướng căn

Bao điều hóa giải khuyên ngăn

Thiên cơ bất khả trở trăn nỗi niềm

 

Mười hai con giáp bên thềm

Nghìn sao tinh tú êm đềm vần xoay

Tay cầm ống trúc cho hay

Vần thơ để lại đắng cay thế trần

 

Nguyễn Mười chớ có phân vân

Gọi tên con Giáp ngại ngần làm chi

Lu Hà thỏ thẻ thầm thì

Cung đàn dang dở vân vi bến nào

 

Hồn mây sóng nước dạt dào

Đá ngầm giông bão nghẹn ngào mưa rơi

Cây rung hạt lệ sương trời

Trăm năm dâu bể người ơi là người!

 

1.2.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Cố Hương Ơi!

Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Lạc Hướng Mây Tần

 

Hoàng hôn cửa biển tà dương

Bóng anh heo hút trên đường cái quan

Hải âu thê thảm gian nan

Cố hương xa cách lầm than tủi sầu

 

Tuần trăng dầu dãi mái đầu

Tuổi thơ thân thiết cây cầu mảnh mai

Thị thành sầm uất u hoài

Nhớ mùi hương vải hoa nhài thoảng bay

 

Rêu xanh ngói cổ vui vày

Trưa hè bướm trắng luống cày đồng dao

Trõng tre kẽo kẹt ngọt ngào

 Ve sầu văng vẳng hòa vào tiếng chim

 

Thương người phận cải duyên kim

Phuơng Nam đàn én đi tìm tự do

Nửa đời vương vấn đắn đo

Ngậm ngùi cố quận cánh cò ly tao

 

Trăng lên vàng võ xanh xao

Xuân qua thu lại buồn sao tháng ngày

Tao đàn hội ngộ đắm say

Tiếng ai non nỉ canh chày thở than

 

Xót xa dang dở cung đàn

Vần xoay cơn lốc giang san hiểm nghèo

Nôn nao dải yếm chân đèo

Dáng cô thôn nữ vai đeo túi sầu

 

Lỡ thì xuân héo cau trầu

Sương sa vườn chuối rặng bầu em ơi!

Đại dương cách trở đôi nơi

Thuyền tình lạc lối chơi vơi bến nào…?

 

27.1.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Tôi Ghé Thăm Mười

 

Giao thừa thăm hỏi Nguyễn Mười

Bữa cơm thanh đạm muội mời biểu ca

Lòng thành thấu tới Hằng Nga

Ngẩn ngơ cát sĩ Lu Hà thiết tha

 

Trăng soi khắp giải Ngân Hà

Hồn mây cánh hạc la đà núi sông

Cầu chi ô thước cầu vồng

Trăm năm duyên nợ đèo bồng ly tao

 

Bỗng đâu gà gáy xôn xao

Chào năm Đinh Dậu nghẹn ngào trúc mai

Bâng khuâng bịn rịn gót hài

Nghìn thu vương vấn thiên thai điệp hồ

 

Nước non tỏ rạng cơ đồ

Trữ La còn nhớ nhấp nhô bướm đào

Nhạn sa cá lội rì rào

Tây Thi đi hẳn hoa trào lệ sương

 

Tỳ bà gảy khúc Vương Tường

Sầu hoan khóe hạnh nõn nường ngó sen

Canh ba thổn thức đòi phen

Nâng niu chén rượu hương chen khói mờ

 

Thương thay xác pháo bơ vơ

Mưa xuân lất phất hững hờ bóng mây

Mặt nhìn tận mặt ngất ngây

Chia ly bịn rịn vui vầy thế thôi!

 

31.1.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Giấc Mộng Thần Tiên

Cảm hứng từ một tấm hình sau đêm biểu diễn

 

Chị em ca hát mệt nhoài

Vui vày cũng được một vài trống canh

Hồn mây đỉnh giáp núi xanh

Điệp hồ ướt cánh cũng đành chịu thôi

 

Trần gian ghét kẻ ăn hôi

Thả câu nước đục nổi trôi thân cò

Mê man phơi rốn khò khò

Vườn thanh gío mát thập thò xóm thôn

 

Xôn xao ong bướm bồn chồn

Dính vào nhựa mít chẳng buồn rãy ra

Bâng khuâng cành cải gốc cà

Yếm hồng phấp phới gật gà hỏi thăm

 

Tiên cô ánh mắt lá răm

Nét ngài vẻ ngọc trăng rằm ngẩn ngơ

Kẻ nghèo hàn sĩ đâu ngờ

Ôm cây đàn gảy tình thơ tuôn trào

 

Xập xình âm nhạc dạt dào

Nghê thường vũ điệu nghẹn ngào phong vân

Tiếng gà Đinh Dậu xa gần

Cầm tay níu áo tần ngần chia ly!

 

Sương mờ huyền ảo kinh kỳ

Hồ ly ma mị nhung y dịu dàng

Nam Kha trở giấc mơ màng

Paris night gọi dở dang má đào

 

30.1.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Hồn Em Về Đâu?

Cảm hứng thơ Đinh Hùng: Sóng Nước Đồng Chiêm

 

Vẳng tiếng đò đưa sông vắng lặng

Heo may luồng gió cánh đồng chiêm

Cá bơi sóng nhẹ bên thềm

Vầng trăng ẻo lả nỗi niềm Hằng Nga

 

Đàn bướm trắng la đà hoa gọi

Hải âu bay vời vợi thoáng buồn

Cù lao cửa biển xóm thôn

Hàng phong vi vút nửa hồn cô liêu

 

Núi ngẩn ngơ liêu xiêu bóng nhỏ

Em về đâu biết tỏ chăng ai

Sương rơi ướt đẫm nét ngài

Phong phanh áo trắng u hoài vành môi

 

Xuân mười bảy vội thôi nắng hạ

Bóng hoàng hôn lả tả thu đông

Xót xa ngọn lúa trổ bông

Giá băng tê buốt má hồng phôi phai

 

Qua non bồng giao đài tương ngộ

Điệu nghê thường thục nữ sắc hương

Trần gian bạc bẽo tang thương

Cung đàn dang dở tơ vương ái tình

 

Em mến yêu thần linh sầu cảm

Bỏ mặc anh thê thảm ngược xuôi

Thuyền nan chiếc bách buông trôi

Lục bình hoa nở than ôi kiếp người

 

Nhìn cánh hạc chân trời xa tít

Biết làm sao mù mịt khói mây

Đỗ quyên trống mái vui vầy

Giận hờn oán trách canh chầy vì sao?

 

Cứ thui thủi ra vào tựa cửa

Vịn hàng rào gốc dứa luống khoai

Tháng ngày chẳng chịu nguôi ngoai

Chén sầu bi lụy canh dài thở than

 

Chiều hôm nay non ngàn biển rộng

Nghe trong lòng sóng động đại dương

Thương em cát bụi dặm trường

Mảnh mai bồ liễu tha phương xứ nào?

 

27.1.2017 Lu Hà

 

 

Xin Chào Con Gái Tướng Kỳ

Cám hứng với Nguyễn Kỳ Duyên: Tết Con Gà

 

Xin chào con gái tướng Kỳ

Xôn xao thiên hạ nhung y bướm hồng

Tóc mây lõa xõa thiên bồng

Cừu dê thuê thỏa cánh đồng cỏ non

 

Điểm tô rạng rỡ môi son

Trăng vàng ẻo lả héo hon luống sầu

Nắng mưa dầu dãi mái đầu

Tiếng gà Đinh Dậu chân cầu đợi ai?

 

Thanh tao dáng ngọc nét ngài

Bâng khuâng Ngọc Ngạn gót hài dặm băng

Paris night lại mơ màng

Loan bồng phượng bế dịu dàng ái ân

 

Linh hồn Trịnh Hội đằng vân

Ngẫn ngơ cát sĩ tần ngần ngồi đây

Đêm thâu nguyệt bạch vui vầy

Hằng Nga thầm gọi ngất ngây Lu Hà

 

Ngược xuôi trong cõi sa bà

Không ham tiền của cửa nhà khang trang

Hồn thơ lai láng thênh thang

Liêu trai hồ điệp sen vàng thoảng bay

 

Biết bao thục nữ đắm say

Thiên bồng nguyên suý canh chày nỉ non

Hồ ly ma nữ chon von

Thôi miên tiếng sáo đào non suối tình

 

Ngàn năm để lại dáng hình

Thiên thu vạn cố cô mình kia ơi!

Trầm ngư nhạn lạc lả lơi

Hát lên một tiếng cho đời tôi vui!

 

29.1.2017 Lu Hà

 

 

Rung Tơ Phím Ngọc

Cảm hứng thơ Đinh Hùng: Đàn Thu Tay Ngọc

 

Dương cầm thánh thót bàn tay ngọc

Chắp cánh thiên thần khóc mảnh tình

Thanh âm thấu tới cung đình

Chư tiên sầu thảm dáng hình mây bay

 

Em huyền diệu đắng cay trần thế

Kiếp hồng nhan kể lể nguồn cơn

Vườn xưa hoa bướm chập chờn

Ông bà Nguyệt Lão giận hờn mãi nhau?

 

Sổ nhân duyên chữ nhàu giọt mực

Cảnh đông tàn thổn thức canh thâu

Lẻ loi chiếc bóng ôm đầu

Đèn khuya leo lắt mưa ngâu phũ phàng

 

Beethoven mơ màng Mozart

Dòng đời trôi dào dạt thế gian

Em ơi ! Giây phút nồng nàn

Mùa thu vĩnh cửu trăng ngàn mờ sương

 

Mười ngón tay vấn vương tình ái

Ve vuốt rung tê tái lòng anh

Mỉa mai chim hót trên cành

Bình minh thúc giục ta đành chịu sao ?

 

Buồn ủ rũ xanh xao vàng vọt

Mười tám xuân mật ngọt mía lùi

Khói nhang nghi ngút sụt sùi

Chia ly biệt biệt ngậm ngùi sầu tang… !

 

19.1.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Trường Tình Ca Hồn Ma Trinh Nữ

Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Trái Tim Hồng Ngọc

 

Thuyền mất lái hoa quên mất chủ

Hồn bơ vơ trú ngụ nơi nào?

Tủi sầu lạc bến ly tao

Ghen tuông hờn giận nghẹn ngào từng đêm

 

Khúc hành lạc êm đềm thổn thức

Môi đào xinh rạo rực vòng ôm

Bờ vai ướt đẫm sao hôm

Lân tinh đom đóm cá tôm rụng rời

 

Ma trinh nữ lẻ loi sườn giốc

Cùng hồ ly bạch tuộc vươn dài

Mảnh mai rạng liễu chương đài

Tóc mây lõa xõa gót hài thướt tha

 

Vầng nguyệt bạch sương sa lã chã

Hằng Nga còn ẻo lả gọi em

Anh buồn dõi mắt nư thèm

Đài sen nuối tiếc lem nhem nhụy vàng

 

Mật hóa đắng bẽ bàng thể xác

Hồn phách tan xào xạc lá rơi

Mùa thu cảnh vật tả tơi

Gập ghềnh Tây Trúc chơi vơi bụi hồng

 

Theo ngọn sóng bềnh bồng hư ảo

Bột Hải thuyền lảo đảo hương say

Thái Chân pháp thuật cao tay

Thơm mùi hoa bưởi vui vày canh khuya

 

Đường Minh Hoàng cũng vừa mới tới

Rủ anh vào theo lối cung nga

Mắt nhìn đau đáu làn da

Nghê thường vũ điệu mượt mà thanh xuân

 

Chan chứa qúa bần thần ngơ ngẩn

Vuốt tóc em tỉ mẩn dịu dàng

Long Cơ mê mẩn mơ màng

Chị em khúc khích hai chàng tình si

 

Mấy thế kỷ thầm thì to nhỏ

Khách đa tình thổ lộ nguồn cơn

Dập dìu hoa bướm đòi cơn

Mây mưa thuê thỏa oán hờn tiêu tan

 

Thì em hỡi nồng nàn ân ái

Chẳng phôi phai tê tái cõi lòng

Trở về kiếp phận long đong

Trần gian bạc bẽo trông mong cái gì

 

Em ghé tai thầm thì nhỏ nhẹ

Được mấy khi thỏ thẻ tri tâm

Hải triều sóng vỗ ầm ầm

Thiên đình nổi giận âm thầm chia ly

 

Miền hạ giới kinh kỳ dằng dặc

Quê hương sầu khói đặc mưa tuôn

Còng queo vỗ gối u buồn

Bâng khuâng ngồi dậy cội nguồn khổ đau

 

Em và anh nát nhàu thể xác

Hồn quện vào thừng trạc bện nhau

Cớ sao kẻ trước người sau

Chia loan rẽ thúy bác màu trần căn

 

Bởi định mệnh trở trăn tục lụy

Chốn quỳnh hoa túy lúy men say

Trời cho chẳng trọn kiếp này

Nửa chừng xuân héo trả vay phũ phàng

 

Cung đàn hạc dở dang Tư Mã

Trác Văn Quân ủ rũ bỏ đi

Trữ La dòng suối Tây Thi

Chu Công thê thảm tu mi má hồng

 

Nấm mồ hoang cánh đồng hưu quạnh

Khối tương sầu oán trách trời cao

Đầu thai hồn lạc chốn nào

Dùng dằng chẳng nỡ ứa trào giọt châu

 

Bóng áo trắng chân cầu nức nở

Phượng vĩ rơi duyên nợ liễu đào

Vụt bay cùng với ngàn sao

Chín tầng khí quyển kêu gào thảm thê

 

Cả vũ trụ não nề thảm khốc

Cõi trần gian khó ngọc bước chân

Dáng chàng cát sĩ phân vân

Hoàng hôn quán trọ tần ngần thở than

 

Trải gió bụi giang san vần vũ

Cảnh ngược xuôi nước lũ sa bà

Em về cùng ánh trăng tà

Em đi ngược gió ngân hà xa xăm

 

Nghìn giấc mộng về thăm em nhé

Kể cho anh thỏ thẻ từng đêm

Say xưa thiếu nữ êm đềm

Ba Tư huyền hoặc vương thềm bóng trăng

 

Tây Vương Mẫu thương chàng thi sĩ

Mộng hồng nhan tri kỷ tri âm

Xót xa hiển lộ từ tình thâm

Hô mây gọi gió đầm đầm mưa sa

 

Sao bắc đẩu mặn mà nhắn nhủ

Người tình côi đêm ngủ chẳng yên

Chờn vờn ánh mắt dịu hiền

Hàng thông vi vút lạc miền đảo xa

 

Hồn cuồng loạn xông pha gió bão

Hoa hải đường thơm thảo mùi hương

Mê ly chết nụ môi hường

Chao ôi vô thức vấn vương khối sầu

 

Mắt xanh biếc mày trau lưỡi mác

Ngực nở nang khoái lạc mê tơi

Thoảng mùi xiêm áo lả lơi

Mặt nhìn tận mặt nụ cười ròn tan

 

Ôm ghì chặt lùa chân gối hạc

Toàn thân em phờ phạc run run

Tay anh ve vuốt đồng hun

Lạnh như băng gía tuyết phun tinh cầu

 

Ôi rờn rợn mái đầu tóc xõa

Em là ma trinh nữ về thăm

Nôn nao dưới ánh trăng rằm

Hồ ao tĩnh lặng sủi tăm cá chờ

 

Tưởng xa cách ai ngờ đầy đặn

Chẳng khác xưa tròn chặn khuân trang

Dáng đi tha thướt nhẹ nhàng

Khi ngồi lúc đứng xênh xang ngọc ngà

 

Thương yêu qúa mượt mà âu yếm

Nũng nịu đòi dấu diếm làm chi

Mơn man ngọc diệp kim chi

Loan bồng phượng bế thầm thì nhỏ to

 

Huyết mạch chảy con cò lặn lội

Cánh bướm hồng lạc lối thiên thai

Dìu nhau lên vọng giao đài

Cao sơn hồng thủy trần ai mấy người

 

Cơn địa trấn tả tơi rung chuyển

Muời chín xuân cung điện vương phi

Thiên đình giục giã em đi

Kiếp sau gặp lại vội gì nghe anh

 

Gà eo óc tàn canh vỡ mộng

Mõ làng kêu tiếng trống qua đêm

Bần thần nấn ná nằm thêm

Nửa hồn thiêm thiếp êm đềm Nam Kha

 

Ánh bình minh trăng tà khuất bóng

Dòm song thưa khoảng trống bao la

Ngậm ngùi ghé mắt trông ra

Đại dương sóng vỗ hồn đà nơi nao?

 

Xương cốt trắng nghẹn ngào lệ nhỏ

Anh tái sinh em có biết không?

Đầu thai kịp chuyến tang bồng

Cung đàn hồ thỉ má hồng xuân nương

 

Chớ quên nhé nõn nường ngó bẻ

Sợi tơ vương thương kẻ trầm luân

Thở than đã mấy trăng tuần

Bõ thân bèo bọt Châu- Trần mộng mơ

 

Thơ anh viết mong chờ Nguyệt Lão

Đủ thông minh tuyên cáo đôi ta

Mặc cho thiên hạ gật gà

Tình yêu trong sáng quang hà sáng soi

 

Bao câu chữ mặn mòi dễ hiểu

Có gì đâu thần diệu vô vi

Trăm năm tơ tóc xuân thì

Ngậm vành kết cỏ đền nghì phiếu mai

 

Người cát sĩ đêm dài lang bạt

Song thất tình lục bát u hoài

Hồn thơ lãng tử bi ai

Lạc vào cảnh giới trang đài mộng mơ!

 

20.1.2017 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét