Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026

Chùm Thơ Tình Dài 205

 

 

Tình Thu Phảng Phất

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Thơ Tình Cuối Mùa Thu

 

Tơ hồng mây trắng bướm bay

Hoa còn ngây ngất đắm say ái tình

Cuối thu vàng võ hành tinh

Tùy miền trăng gió chúng mình thương nhau

 

Dù cho cây cỏ ướt nhàu

Rừng sâu vực thẳm vàng thau bụi mờ

Dửng dưng sóng vỗ đôi bờ

Nửa vòng trái đất hững hờ cá bơi

 

Trần gian bóng nguyệt lả lơi

Mảnh mai dáng liễu chơi vơi nỗi niềm

Xót xa nửa mảnh lưỡi liềm

Ve sầu khóm trúc bên thềm cuốc kêu

 

Ngọn đèn leo lắt tay thêu

Hồn thơ gấm vóc yêu chiều tình em

Phòng loan cửa sổ buông rèm

Hỏi ai thao thức nư thèm làn da

 

Phập phồng hơi thở Hằng Nga

Thiên thu tình mộng quan hà dặm băng

Vấn vương chỉ đỏ xích thằng

Trời gia cay nghiệt phũ phàng chia ly

 

Em buồn ôm bọc nhung y

Đồi thông vi vút ầm ỳ suối gieo

Tang bồng ngọn cỏ hắt heo

Mắt nai ngơ ngác trông theo phiến sầu

 

Lá rơi ngập bến giang đầu

Gió đông hun hút bể dâu đoạn trường

Tình yêu đôi ngả dặm đường

Người ơi còn nhớ quê hương thì về

 

Viễn phương lữ khách dãi dề

Tình thu phảng phất sơn khê động hồ

Đại duơng lạc lối ô hô

Sương rơi tiếng quạ lô nhô cánh buồm…!

 

2.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Mẹ Nghĩa Bà

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Mẹ Của Anh

 

Tình mẹ để đất trời lồng lộng

Mẹ sinh anh con bống cái bang

Tấm lòng thấu tới thiên cang

Cho em hạnh phúc cưu mang với đời

 

Mẹ không đẻ ra người con gái

Làm vợ anh con cái trong nhà

Đôi vai gánh vác sơn hà

Tảo tần khuya sớm ông bà tổ tiên

 

Xưa mẹ cũng thuyền quyên thục nữ

Má xuân hồng chan chứa bướm hoa

Thương anh nước mắt nhạt nhòa

Ốm đau chăm sóc dầu xoa ưu phiền

 

Lời mẹ hát thôi miên bến giác

Suối cam lồ xào xạc vườn thu

Nỉ non quan họ êm ru

Cầu ao giếng nước vi vu mái đình

 

Dòng sông quê lung linh sóng bạc

Rừng chè xanh ngơ ngác mắt nai

Thơm mùi cam bưởi bông lài

Yến anh khúc khích chương đài liễu buông

 

Gà gáy sáng đầm chuông eo óc

Mẹ lần hồi tìm ốc bắt cua

Đạo tràng chống gậy thăm chùa

Hồ sen nở rộ sim mua chín đồi

 

Hoàng hôn xuống bồi hồi tâm dạ

Ánh trăng vàng thư thả đò đưa

Bình an giấc ngủ say xưa

Khéo tay bếp núc muối dưa mặn nồng

 

Bát canh chua rau mồng tơi ngọt

Đĩa muối vừng thìa bột cháu cưng

Tông đường hoan hỉ mẹ mừng

Giao thừa pháo nổ tưng bừng khói hương!

 

3.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Nguyễn Ngọc Thi Ơi!

 

Xin chào cô Nguyễn Ngọc Thi

Hôm nay trời đẹp thầm thì yến anh

Líu lo nhảy nhót trên cành

Hoan hô cát sĩ chân thành làm thơ

 

Vì sao bao kẻ cố lờ?

Ngâm nga chẳng chịu dật dờ gió sương?

Mủi lòng tâm sự vấn vương

Hồn thơ lai láng quê hương tủi hờn

 

Nửa đêm gà gáy đòi cơn

Trái tim thổn thức cung đờn sầu ly

Xót xa biền biệt kinh kỳ

Nhìn về cố quận ầm ỳ biển reo

 

Kìa ai đứng dưới chân đèo

Tóc mây lõa xõa hắt heo gió lùa

Nhớ nhung trọn cả bốn mùa

Bâng khuâng hồ điệp sim mua ái tình

 

Vui thay lại thấy cô mình

Mấy lời nhắn nhủ hành tinh nghẹn ngào

Lu Hà xao xuyến yếm đào

Nỉ non lục bát dạt dào tri ân

 

Trên trang phây búc tần ngần

Ôm cây đàn gảy bần thần mỹ nhân

Hồn ngây theo ngọn đằng vân

Tao đàn hội ngộ Châu- Trần ngàn sau

 

Dù cho vàng đá phai màu

Mưa dầm nắng dãi nát nhàu cỏ cây

Thơ chàng thiếp vẫn nhớ đây

Phong tình cổ lục canh chầy lệ rơi!

 

2.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Mầm Non Hy Vọng

Cảm dịch thơ Nguyễn Kim: Đừng Chôn Qúa Khứ

 

Hai mươi câu thơ hay ra phết

Trăng khuyết tròn da diết thiết tha

Ngậm ngùi tám chữ quan hà

Bên này bên đó la đà bướm hoa

 

Én xuân gọi nhạt nhòa sương lệ

Hồn mây bay thỏ thẻ tiếng oanh

Nắng hồng ríu rít trên cành

Bồ quân má ửng long lanh mắt huyền

 

Nào cát sĩ đào nguyên thục nữ

Khách đa tình trách cứ ai đâu

Phong trần dầu dãi mái đầu

Hữu duyên thiên lý nhịp cầu tương tư

 

Buông qúa khứ ngần ngừ giông bão

Thuyền ra khơi lảo đảo mái chèo

Sá chi ghềnh đá hiểm nghèo

Búa dìu miệng lưỡi gian neo biển sầu

 

Ngọn lửa lòng tinh cầu xao xuyến

Trái tim yêu quyến luyến ái tình

Giao đài hội ngộ bóng hình

Tao nhân mặc khách thiên đình ngẩn ngơ

 

Sợi xích thằng hững hờ chẳng nỡ

Phụng cầu hoàng trả nợ trần ai

Trăm năm tìm lại nét ngài

Ngàn thu khắc khoải gót hài dặm băng

 

Cùng xướng họa thiếp chàng hoan hỉ

Bạn thơ ơi! Tri kỷ tri âm

Nửa chừng xuân, tóc hoa râm

Nửa đêm gà gáy lâm thâm mưa phùn…!

 

25.2.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Mừng Xuân

cảm xúc từ tấm ảnh vợ chồng nhà Hùng Cobra đón xuân

 

Mừng xuân đào nở quất tươi

Bưởi bòng ngọt lịm nụ cười hân hoan

Rể dâu trai gái chu toàn

Ông bà hạnh phúc tần ngần cháu con

 

Còn người còn nước còn non

Vầng trăng khi khuyết khi tròn kể chi

Trúc mai oanh yến thầm thì

Bí bầu mơn mởn xanh rì trầu cau

 

Nắng mưa dầu dãi trước sau

Én xuân ríu rít theo nhau từng đàn

Dập dìu quan họ chứa chan

Nỉ non khúc nhạc gốc phần ngẩn ngơ

 

Sông Thao cá lội lờ đờ

Bên bồi bên lở đôi bờ thủy chung

Đình làng trống hội tùng tùng

Cây nêu tràng pháo bập bùng đuốc hoa

 

Gặp nhau chén rươu nhạt nhòa

Làng trên xóm dưới thuận hòa khúc ca

Cung vàng điện ngọc Hằng Nga

Trào cơn mưa móc ổi na đầy vườn

 

Táo quân phúc lộc nào hơn

Bánh chưng giò chả cung đờn à ơi!

Trăm năm trọn một kiếp người

Quán Âm Bồ Tát thảnh thơi Di Đà!

 

3.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Hồn Thơ Đợi Chờ

Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Xin Hãy Yêu Tôi

 

Yêu tôi nhé các em kiều nữ

Ngại ngùng chi do dự quần thoa

Bướm bay hoa nở bốn mùa

Suối thơ mát lịm nhạt nhòa sương rơi

 

Tôi vốn dĩ là người say đắm

Giấc điệp hồ đằm thắm thiết tha

Kê vàng thổn thức Nam Kha

Gốc hòe lửa lựu Hằng Nga dập dìu

 

Cửa phòng ngỏ điù hiu chiếc bóng

Một mình tôi mong ngóng đợi chờ

Giăng tơ lưới nhện bơ phờ

Bấy lâu khắc khoải lờ đờ sao sa

 

Hãy ôm tôi mượt mà êm ái

Vuốt ve hôn tê tái nguồn cơn

Bao nhiêu cay đắng giận hờn

Nỗi niềm u uẩn cung đơn nỉ non

 

Kể tôi nghe héo hon cành liễu

Tiếng đỗ quyên ai điếu xót xa

Trần truồng dáng nguyệt kêu la

Mưa ngâu vần vũ cành đa đầm đầm

 

Sấm chớp giật ầm ầm gió thổi

Sét ái tình hôi hổi làn da

Nâng niu mười ngón tay ngà

Lò hương nóng bỏng canh gà xôn xao

 

Ở bên tôi yếm đào đã ướt

Bờ môi xinh tha thướt nụ cười

Sá chi giông bão ngoài trời

Ấm lòng cát sĩ hỡi người tình nương

 

Then cài cửa nõn nường thơm ngát

Mùi hương sen ngào ngạt khó quên

Phẩm tiên đôi trái thuyền quên

Trái tim dâng hiến thôi miên phượng đài

 

Yêu cho bõ trần ai khổ tận

Nặng gánh đời lận đận ngược xuôi

Hồn thơ ngây ngất xa xôi

Hoa tiên một vẫy bồi hồi bên nhau

 

Yêu tận tụy hoa nhàu cỏ nát

Đá vàng tan chẳng nhạt tình ta

Gọi lên hai tiếng Lu Hà

Sâm thương đôi ngả gương nga chập chùng

 

Nọ thuở trước Đinh Hùng cũng rứa

Làm thơ tình chan chứa ái ân

Lam Kiều chày ngọc Thúy Vân

Vân Anh bi lụy thuơng thân nàng Kiều!

 

24.2.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Cậy Xanh Tự Nhiên

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Chồi Biếc

 

Mầm non xanh biếc cho hay

Trăng thanh gió mát vui vày canh thâu

Sần sùi nếm trải bể dâu

Vỏ cây tầm tã dãi dầu nắng mưa

 

Dập vùi qúa khứ xong chưa?

Hôm nay hoa bướm say xưa nắng vàng

Lá sâu rơi rụng bẽ bàng

Héo hon ủ rũ phũ phàng gió đông

 

Sương gieo ướt ngọn cỏ bồng

Lá xanh mơn mởn cánh đồng lúa thơm

Nhà ai tí tách củi rơm

Bát canh rau muống nồi cơm ngọt bùi

 

Thương người sớm tối lui cui

Củi khô quét lá ngậm ngùi xót xa

Không còn hình bóng đôi ta

Bao người qúa cố ngân hà sao băng

 

Mai này trẻ nhỏ tung tăng

Lớn lên duyên nợ xích thằng buộc chân

Bao nhiêu câu chuyện Châu- Trần

Chim con ríu rít gốc phần tử sinh

 

Cây xanh phủ kín hành tinh

O xy hít thở chúng mình yêu nhau

Kể chi nghèo khó sang giàu

Trái tim ấp ủ trước sau đâm chồi!

 

2.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Gia Tài Của Em

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Bàn Tay Em

 

Cha mẹ yêu bàn tay con gái

Trời thương tình chẳng ngại gian nan

Vuốt ve âu yếm nồng nàn

Chồng con hạnh phúc phúc chứa chan nỗi niềm

 

Qúa khứ càng dày thêm kỷ niệm

Nhặt vui buồn cần kiệm lo toan

Cửa nhà bếp núc chu toàn

Đường gân xanh sạm vô vàn khó khăn

 

Em đánh chắt hạt xoan từ nhỏ

Ô ăn quan hoa nở thiếu thời

Chim ca ríu rít xuân cười

Hái rau kết tóc thảnh thơi điệu hò

 

Em hát múa nhỏ to bàn bạc

Nâng giấc anh hốc hác gày gò

Ngổn ngang trăm mối tơ vò

Mỗi khi anh sốt nằm co góc giường

 

Thấy anh mệt canh trường ngồi khóc

Em thương anh khó nhọc phong trần

Bần hàn lầm lũi đôi chân

Ngược xuôi tất bật tần ngần xót xa

 

Bàn tay em mặn mà tạo hóa

Cả gia tài giao cả cho anh

Căng mùng trải chiếu treo tranh

Miệt mài cán bút học hành tư duy

 

Rồi những lúc tà huy thốn thức

Ngắm nhìn anh rạo rực trong lòng

An lành cầu nguyện em mong

Em ngồi may vá trốc mòng thâu canh

 

Gà gáy sáng long lang mờ nhạt

Hạt sương rơi tí tách hàng hiên

Bàn tay chu đáo vợ hiền

Hy sinh tất cả sầu miên tủi hờn!

 

1.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Duyên Nợ Ba Sinh

Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Truyện Lòng

 

Câu chuyện đôi lòng càng thấu tỏ

Dẫu lìa trời bẻ ngó tơ vương

Người đi kẻ ở thê lương

Đóa sen thương khóc giọt tương thảm sầu

 

Em trở lại mái đầu ủ rũ

Tóc nhuốm sương áo cũ phai màu

Nghẹn ngào kể lể trước sau

Bụi trần cay đắng vàng thau phủ mờ

 

Ngậm bồ hòn bơ vơ sứ sở

Nửa hồn trinh dang dở gía băng

Lạc miền vĩnh cửu tuyết hằng

Ba sinh duyên nợ ngỡ ngàng mùa thu

 

Buồn vời vợi vân du lá rụng

Không lẽ nào rẻ rúng thế gian

Ngậm ngùi mai trúc chứa chan

Tro tàn khói lạnh thở than trăng ngàn

 

Để lời thệ hải giang san hận

Nhắc lại tình xưa vạn cổ sầu

Dù cho mưa nắng dãi dầu

Bao điều tâm sự bể dâu đoạn trường

 

Gà gáy sáng yêu đương vội vã

Khúc nhôi này muôn ngả đường xa

Nổi trôi trong cõi ta bà

Phù du bèo bọt tình ta vẫn còn ?

 

24.2.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Mưa Phùn Gió Bấc

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Trời Trở Rét

 

Em đưa thêm khăn quàng áo ấm

Sợ mưa phùn ướt thấm làn da

Phong phanh cửa sổ căn nhà

Gió nhiều chật hẹp sinh ra ưu phiền

 

Dù có vội chớ quên đội mũ

Tóc xanh mềm yêu dấu của em

Đi qua phố chợ mà thèm

Thương anh vất vả hom hem vóc người

 

Ngã Tư Sở chơi vơi đứng đợi

Trước hàng đinh nhức nhối tâm can

Ngần ngừ đèn đỏ gian nan

Đèn xanh vừa bật chứa chan ân tình

 

Em vội vã lặng thinh rảo bước

Quầy ngoại văn thao thức khách hàng

Bụi mờ tủ kính ngỡ ngàng

Biết đâu giông tố từng trang sách dày

 

Mặt Hồ Gươm lắt lay gió bấc

Bóng Tháp Rùa ngon giấc ngủ say

Lòng người bao nỗi đắng cay

Làm sao thấu hiểu chuỗi ngày lầm than

 

Gánh hàng hoa nồng nàn tươi thắm

Hoa mỉm cười ảm đạm người qua

Dòng người thê thảm xuýt xoa

Tiếng ho khục khặc nhạt nhòa mưa bay

 

Em thấy mình cũng hay vơ vẩn

Thương cây bàng tủi hận xác xơ

Đông về sao nỡ hững hờ

Chẳng ai cuốn chiếu mong chờ xuân sang…!

 

3.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét