Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

Chùm Thơ Tình Dài 207

 

Ngọc Trào Châu Phun

Nối tiếp 5 câu thơ của văn sĩ Chinh Nguyên

 

“Nhìn quanh thấy mấy ông già

Chân đi bước chậm.. tình sa lắng buồn

Rượu vào nỗi nhớ sầu tuôn

Tình gìa thêm mặn lệ luôn ngắn dài...

Thương mình... Thương bạn... tóc phai...“

 

Trâu gìa dai sức dễ ai dám từ

Đồng ta lúa đã chín nhừ

Cỏ non mơn mởn lừ đừ cá bơi

Gặp nhau tay bắt miệng cười

Lão bà chúm chím chơi vơi tuyết hồng

 

Dìu nhau lên nẻo tiên bồng

Ôm cây đàn gảy bống bồng bồng bang

Bao nhiêu câu chuyện thiếp chàng

Lò hương nóng bỏng chảo rang ngô phồng

 

Mặc trời hun hút gió đông

Cung đàn Tư Mã mây rồng thỏa thuê

Văn thơ Lạc Việt đề huề

Thiên sầu vạn cổ tình quê nghĩa làng

 

Mảnh mai rạng liễu đài trang

Tượng xoài mít chín mơ màng cái ong

Tuổi gìa chống gậy lưng cong

Hoa thương tiếc nhụy long đong đoạn trường

 

Tao nhân mặc khách tha phương

Hồn thơ thổn thức quê hương thuở nào

Một thời máu nhuộm chiến bào

Chân trời xa lắc ngọc trào châu phun!

 

9.3.2017 Lu Hà

 

 

Đoạn Trường Tân Thanh

nối tiếp 2 khổ thơ của Thi Nguyên

 

“Xuân Hương nước chẩy dưới cầu.

Kiều nhi thảng thốt tưởng đâu Nại Hà.

Thương thay cái phận đàn bà.

Dập dìu chi lắm cho ra rẻ người.

 

Đã khi văn sỹ nghé chơi

Thì xin một chút giữ lời đoan trang.

Bày chi cảnh Thúc, Kim lang.

Lệ chưa ráo hẳn, xót nàng Kiều nhi...“

 

Yến oanh rên rỉ thầm thì

Thanh mai trúc mã xầm xì thở than

Trần gian sao lắm gian nan

Phong tình cổ lục ứa tràn sử xanh

 

Tro tàn sương khói kinh thành

Phụng cầu Tư Mã cũng đành chịu thôi

Xôn xao hoa bướm núi đồi

Văn Quân cám cảnh nổi trôi sông hồ

 

Nửa đời thục nữ ô hô!

Bích Câu kỳ ngộ điệp hồ trong mơ

Ngẩn ngơ cát sĩ mần thơ

Cung đàn dang dở duyên tơ hững hờ

 

Ao sâu cá lội lờ đờ

Sen vàng bảng làng lờ mờ dáng ai

Thướt tha yểu điệu nét ngài

Xuân Hương thổn thức canh dài Tố Như

 

Bâng khuâng ngồi dậy chần chừ

Sương pha mặt nguyệt ngần ngừ gọi tên

Hỏi rằng có phải Thi Nguyên

Ban ngày thanh khí thuyền quyên má đào

 

Lu Hà níu dải áo bào

Không gian lơ lửng nghẹn ngào sa châu

Giơ tay quờ quặng mái đầu

Hàng hiên lã chã bóng câu vội vàng…!

 

9.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Khi Gió Xuân Về

Cảm hứng thơ Nguyễn Kim: Chiều Quê Hương

 

Mỗi khi én lượn bướm bay

Gió xuân khắc khoải hương say nỗi niềm

Trăm hoa đua sắc quanh thềm

Bạch liên phượng vĩ êm đềm bóng giăng

 

Sóng hồ tăm cá mênh mang

Hồn thơ mát rượi hỡi chàng thi nhân

Yêu xa rồi lại thương gần

Phù dung bèo bọt bước chân phong trần

 

Xót xa cây gạo gốc phần

Tháng năm vò võ tần ngần sương rơi

Rằng người thứ lữ chốn nơi

Có còn nhớ tới một thời xa xăm

 

Vườn thanh dưới ánh trăng rằm

Ruộng dâu vun xới chăn tằm ươm tơ

Công anh ai nỡ hững hờ

Mà sao giông tố đôi bờ biệt ly

 

Em buồn nửa mảnh nhung y

Tro tàn lơ lửng kinh kỳ mờ xa

Ngậm ngùi một dải ngân hà

Một vầng sao lạ thiết tha nhắn hoài

 

Nửa vòng trái đất gót hài

Trán nhăn tự lự thở dài vấn vương

Bồi hồi tiếng vọng quê hương

Đò thuyền vắng vẻ tịch dương đợi chờ!

 

7.3.2017 Lu Hà

 

Nước Non Ru Hời

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Anh

 

Vầng trán cao bâng khuâng tư lự

Cây bút chì nét chữ đăm chiêu

Tần ngần từ sáng tới chiều

Mực khô đáy lọ bao nhiêu lụy phiền

 

Như cơn lũ triền miên năm tháng

Giống trận mưa cay đắng đi qua

Những ngày chưa tới nhạt nhòa

Thương anh gió hú bốn mùa đổi thay

 

Đừng buồn nữa heo may tàu lá

Giọt sương rơi trăm ngả bộn bề

Ngậm ngùi bản thảo não nề

Ngập tràn khói thuốc cà phê dập dờn

 

Ở ngoài kia giận hờn giông bão

Cây bàng con lảo đảo xót xa

Tóc anh ướt đẫm trên phà

Dòng sông cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu

 

Về đến nhà âu sầu chẳng nói

Con đường dài bao nỗi lo toan

Làm sao cho được vuông tròn

Được lòng thiên hạ nước non ru hời

 

Tim đau nhói lựa lời khuyên giải

Giúp thế nào tê tái lòng em

Chong đèn đóng cửa buông rèm

Vầng trăng sẻ nửa lưỡi liềm hoang sơ

 

Dáng anh đi bơ phờ mệt mỏi

Nghệ thuật ơi, từng thỏi vàng son

Được chăng hay chớ mất còn

Trần gian hóc hiểm héo hon xuân tàn!

 

*viết nhân ngày 8.3.2017. Cẩn bái huơng hồn chị Xuân Quỳnh

8.3.2017 Lu Hà

 

 

Hai Đồi Núi Lớn

Cảm hứng từ tấm hình của Kỳ Duyên và Ánh Ngọc

 

Hai đồi núi lớn ép nhau

Hồn mây ngây ngất ướt nhàu bờ môi

Trái tim nóng bỏng bồi hồi

Lửa lòng cuồn cuộn hoa trôi hướng nào

 

Nôn nao nhựa chảy mít đào

Phập phồng múi chín ngọt ngào chiêm bao

Bướm hồng phấp phới xôn xao

Hải âu cánh trắng rì rào biển khơi

 

Thuyền trăng lạc lối chơi vơi

Tiên cô vẫy gọi về nơi tự tình

Thênh thang Bột Hải biên đình

Màn huỳnh trướng rủ dáng hình lả lơi

 

Nghê thường xen lẫn lăm tơi

Tiếng chày trên sóc nụ cười bom bo

Vẳng nghe khúc nhạc câu hò

Tình tang sông nước con cò mò tôm

 

Mê man dang dở tay ôm

Le te gà gáy sao hôm lờ đờ

Thương chàng cát sĩ mần thơ

Bình minh chạng vạng sương mờ mờ xa…!

 

Thì ra mồng tám tháng ba

Hai cô áo đỏ thiết tha Lu Hà

Bắc thang lên hỏi Hằng Nga

Tìm con ngọc thỏ gốc đa lạnh lùng…!

 

9.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Chiều Nắng Nhạt

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Sân Ga Chiều Em Đi

 

Chiều nắng nhạt vấn vương gió lộng

Bụi bám đầy còi rống ba lô

Dòng người xuôi ngược ô hô

Em đi nghĩa vụ cơ đồ nước non

 

Cay khóe mắt bồng con đứng đó

Gạch đá lăn nóng đỏ bàn chân

Khom lưng ngơ ngác bần thần

Tóc xòa ngang trán tủi thân nghẹn ngào

 

Tay nắm tay thì thào chan chứa

Một thoáng thôi lòng đã bắc nam

Xót xa thiếu ánh trăng rằm

Sơn khê vực thẳm tối tăm mịt mù

 

Rừng cây lạ vi vu xào xạc

Đàn trâu cày xơ xác bước qua

Trái cây ngọt lịm bốn mùa

Mô tê răng rứa sim mua trắng đồi

 

Anh ở lại bồi hồi thương nhớ

Ngọn đèn mờ vò võ trang thơ

Hoa trên cửa sổ bơ phờ

Giọt sương lã chã hững hờ trăng lên

 

Trong giấc ngủ sầu miên khắc khoải

Cuốc kêu thương tê tái đoạn trường

Hoàng hôn khuất bóng tà dương

Đông về heo hút thê lương mái đầu

 

Thời gian trôi bóng câu vội vã

Bên vỉa hè thuốc lá chè tươi

Khát khao nghe một tiếng cười

Nụ hôn thầm lặng của người anh yêu!

 

Bờ dương liễu tiêu điều buồn bã

Tháp hồ gươm bóng ngả lá bay

Hàng cây vú sữa hết say

Thơm mùi mật chín heo may áo sờn!

 

7.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

 

Dứt Từng Khúc Ruột

Cảm dịch thơ Nguyễn Kim: Xót Xa

 

Thơ em viết xé từng khúc ruột

Biết làm sao tim buốt nhói đau

Luân hồi lần lữa trước sau

Trần gian bạc bẽo vàng thau bụi mờ

 

Chữ đuổi theo bơ vơ thuyền ái

Cuộc bể dâu tê tái đoạn trường

Đôi bờ sóng vỗ đại dương

Gọi nhau í ới quê hương hẹn về

 

Hồn mênh mang dãi dề năm tháng

Bước phong trần cay đắng xót xa

Bâng khuâng khắc khoải canh gà

Cuốc kêu eo óc trăng tà mờ soi

 

Xóm làng xưa mặn mòi cá nước

Dòng Hương Giang thốn thức tiếng chim

Tình như phận cải duyên kim

Dập vùi bão tố đắm chìm biển sâu

 

Mái tóc anh bạc màu sương gió

Bóng hình em ngọn cỏ lá cây

Bần thần giây phút ngất ngây

Sen vàng bảng lảng vui vầy thế thôi

 

Hạt mưa thu núi đồi xa tít

Ngước mắt lên thở hít khí trời

Phập phồng lồng ngực chơi vơi

Trên mây bỗng thấy tiếng cười ròn tan.

 

7.3.2017 Lu Hà

 

Miền Quê Sỏi Đá

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Gió Lào Cát Trắng

 

Miền sỏi đá trường thành đứng chắn

Quê hương tôi lận đận nắng mưa

Gió Lào rát mặt ngàn xưa

Nôi tre bé bỏng đung đưa mãi hoài

 

Mẹ ru con miệt mài cát trắng

Mặt trời lăn cay đắng bánh xe

Sấu me che trở trưa hè

Hầm trường lán trú đàn ve vẳng hồn

 

Khoai sắn cũng bồn chồn sứ sở

Trái mãng cầu rám vỏ sạm đen

Lũ tràn nắng hạn triền miên

Chó gà quanh quẩn ưu phiền tháng năm

 

Hồ ao hẹp sông nằm ngắn ngủi

Theo chân trâu thui thủi ngậm tăm

Ước mơ trọn mảnh trăng rằm

Vườn xanh trĩu quả con tằm nhả tơ

 

Nắng như thiêu bụi mờ chai sạn

Quản ngại chi phồng cán dao cùn

Cày bừa chân lấm tay bùn

Mò tôm bắt cá mưa phùn ướt thân

 

Khi đi xa bần thần thương nhớ

Nơi sinh ra cháy đỏ làn da

Sớm hôm tần tảo mẹ cha

Gió như quạt lửa ông bà tổ tiên

 

Tôi sẵn lòng thiên nhiên đau đớn

Cả đời mình vật lộn xót xa

Dựng xây bờ cõi sơn hà

Cùng bao thế hệ bóng tà tịch dương

 

Thuyền ra khơi thê lương ngư phủ

Cả làng chài mặt ủ mày chau

Bão giông ngọn sóng bạc đầu

Người không trở lại âu sầu vành tang

 

Vì sự sống phũ phàng số phận

Kiếp phù du tủi hận bao đời

Dù cho rách nát tả tơi

Sương ngõ trúc đất trời lầm than !

 

* Cẩn bái hương hồn nữ sĩ Xuân Quỳnh nhân ngày 8.3.2017

8.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Trường Ca Nhân Loài Dân Tộc

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Chuyện Cổ Tích Về Loài Người

 

Dòng trường ca nhân loài được viết

Mắt nai tròn tha thiết muốn nghe

Khởi đầu vụ nổ gớm ghê

Ngàn sao tinh tú tràn trề nắng mưa

 

Sáng thế kỷ say xưa Thiên Chúa

Vườn địa đàng chan chứa cỏ hoa

Ông bà tổ phụ nhạt nhòa

Lần theo bóng tối gió hòa mây chen

 

Mắt trẻ con hồn nhiên sáng lắm

Cảnh âm u buồn thảm hoang xơ

Mặt trời xóa hết sương mờ

Màu xanh bát ngát dật dờ bướm bay

 

Kể từ đó mới hay sự sống

Vụ trụ thành trải rộng bàn tay

Cây còn lúp xúp heo may

Hoa bằng cái cúc vui thay tiếng cười

 

Chim líu lô nhỏ nhoi bé bỏng

Truyền âm thanh vang động núi rừng

Hân hoan muông thú tưng bừng

Trẻ em muốn tắm giữa vừng trời đông

 

Rồi lại có nào sông nào biển

Cá tôm sinh dâng hiến cho người

Đoàn thuyền ngư phủ ra khơi

Quản chi giông tố tả tơi cánh buồm

 

Mẹ ở nhà ngồi ôm con đợi

Thủy triều lên vời vợi ánh trăng

Săn gân bắp thịt trai làng

Dáng cha lực lưỡng dịu dàng mến yêu

 

Thân bồ liễu mĩ miều da diết

Trống đình làng thân thiết xóm thôn

Tùng quân nóng bỏng bồn chồn

Trầu cau pháo nổ kết hôn vợ chồng

 

Em bé sinh mẹ bồng cha bế

Họ hàng vui kể lể nguồn cơn

Bà ca ông mới gảy đờn

Bống bang thơm thảo xanh rờn đồng quê

 

Cây lúa mọc dãi dề mưa nắng

Trải bao mùa cay đắng xót xa

Phù sa bồi đắp sơn hà

Thiên tai địch họa cửa nhà tang hoang

 

Cuộc dâu bể vinh quang hiển hách

Mấy ngàn năm sử sách còn ghi

Trường Sơn hùng vĩ thầm thì

Gió Lào nóng nực đầm đìa mồ hôi

 

Mắc màn mùng bồi hồi tiếng hát

Quạt luôn tay bát ngát cánh cò

Nửa đêm gà gáy chăm lo

Bạc phơ mái tóc dặn dò cháu ngoan

 

Bà kể chuyện vô vàn cổ tích

Chàng Thạch Sanh vô địch hơn người

Lý Thông thú vật đười ươi

Nàng tiên cô Tấm nụ cười ròn tan

 

Bố khen bé hiền ngoan chóng lớn

Biết nghĩ suy cho trọn cuộc đời

Tuân theo luân lý đạo trời

Có sau có trước làm người thẳng ngay

 

Biết đến trường kính thày giúp bạn

Không điêu ngoa buôn bán lọc lừa

Mánh mung mướp đắng mạt cưa

Đủ trò thớ lợ sớm trưa thất thường

 

Chớ thất đức bất lương xảo trá

Cưỡng bức ai xỏ lá ba que

Lợn lành biến nó thành qùe

Văn bằng học rỏm ti toe dọa người

 

Rộng như biển chơi vơi sóng bạc

Đường thì dài dễ lạc bước chân

Núi xa thì có đồi gần

Hình tròn trái đất xoay vần quanh năm

 

Ăn lá dâu con tằm thành kén

Sợi tơ vàng hò hẹn tương lai

Bảng đen chữ viết thành tài

Sôi kinh nấu sử miệt mài nghe con

 

Ôi tổ quốc nước non ta đó

Ông bà ta tiên tổ nhọc nhằn

Mở mang khai phá khó khăn

Văn Lang dân tộc trở trăn nỗi niềm

 

Con bé bỏng êm đềm giấc ngủ

Giấc mơ lành nở nụ môi xinh

Dập dìu đôi cánh thần linh

Thôi miên cổ tích ân tình quê hương

 

Mai khôn lớn cang trường dũng lực

Yêu đồng bào tổ quốc thân thương

Dù cho phiêu bạt tha phương

Chân trời góc bể vấn vương giống nòi!

 

6.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét