Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

Chùm Thơ Tình Dài 210

 

Bao Giờ Anh Sẽ Về

Cảm xúc bản nhạc của Châu Kỳ và Hồ Đình Phương: Con Đường Xưa Em Đi

 

Con đường vắng xa xưa

Lã chã những tàu dừa

Rặng liễu xanh tức tưởi

Sương rơi sầu gió đưa

 

Bao mùa trăng vu quy

Em khóc gốc cây qùy

Đợi anh ngày trở lại

Nghẹn ngào bóng tà huy

 

Thăm thẳm dòng sông ơi!

Nhớ ai cuối chân trời

Rừng sâu đang đứng gác

Gió hú hồn chơi vơi

 

Ngậm ngùi gọi cố tri

Chim chóc cũng thầm thì

Dãi dề thương bướm trắng

Ướt đẫm hai bờ mi

 

Ngang vai mái tóc thề

Hoàng hôn lòng tái tê

Dấu chân mòn sỏi đá

Bao giờ anh sẽ về?

 

Phai sương áo chinh nhân

Lội suổi núi non gần

Đồi sim mua tím lịm

Sứt chỉ cúc bao lần…!

 

21.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Tím Màu Nước Non

Cảm dịch thơ Nguyễn Kim: Trọn Những Ước Mơ

 

Bao giờ ta sẽ cùng nhau

Đồi sim nở rộ tím màu nước non

Bâng khuâng ngọt lịm môi son

Vòng tay ôm ấp vẫn còn vấn vương

 

Nỗi niềm khắc khoải nhớ thương

Rặng tre chim cuốc hướng dương đợi chờ

Hoa lòng chẳng nỡ hững hờ

Ao nhà cá lội lờ đờ anh ơi!

 

Nôn nao sảng khoái tiếng cười

Đêm thêu gối mộng trọn đời nghe anh

Phòng the thốn thức bên mành

Ngân hà vằng vặc vườn thanh tủi hờn

 

Nửa đêm gà gáy đòi cơn

Đĩa dầu hao cạn chập chờn bóng ai

Cảo thơm phảng phất nét ngài

Mầm non ươm trái hương lài thoảng bay

 

Bần thần nửa tỉnh nửa say

Thiên thai dìu dặt vui vày bướm hoa

Hàng hiên lã chã nhạt nhòa

Sương rơi cành trúc lòa xòa liễu buông

 

Nỉ non phượng bế loan bồng

Trai du gối hạc má hồng thuyền quyên

Lâng lâng lạc nẻo đào nguyên

Canh chày sửng sốt thiên nhiên một tòa.

 

20.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Thuyền Về Cố Hương

Cảm hứng từ bài hát“ Cánh Buồm Chuyến Bến“ của Hoài Linh

 

Có những phiến sầu hồn mơ lạc lối

Nỡ mang con thuyền tình ái đi xa

Xót xa lòng đau đại dương bao la

Hẹn ngày trở lại trái tim rên riết

 

Đong đầy thương nhớ chảy về tha thiết

Phong trần phiêu linh dòng sông quê hương

Lũy tre xanh rờn nụ hôn môi hường

Đàn chim én gọi bay về tổ ấm

 

Ngựa hồ gió bắc tha phương ảm đạm

Đồng cỏ mênh mênh buồn tủi phương nam

Rót chén hồ trường vấn vương trăng rằm

Cánh buồm cập bến rưng rưng ngấn lệ

 

Bàn tay nắm chặt hoàng hôn thủ thỉ

Bao năm mong chờ châu sa mưa tuôn

Mái tóc hoa râm phảng phất u buồn

Cát bụi lầm trời không gian tĩnh lặng

 

Hồ thu trong vắt trào dâng cay đắng

Khói tỏa chiều lam trên con đường làng

Lối xưa vẫn còn ngọn cỏ phù tang

Cầu ao giếng nước cuốc kêu bìm bịp

 

Mắt nai ngơ ngác chè xanh gạo nếp

Bát canh rau muống qủa cà dầm tương

Bếp lửa than hồng họ hàng thân thương

Hàng cây phượng vĩ sân trường nao nức!

 

22.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Rót Chén Tiêu Dao

Cảm hứng khúc ca của tác gỉa vô danh bên Tàu do Nguyển Bá Trác dịch

 

Hãy dốc cạn hồ trường

Phun hơi tỏa bốn phương

Như trận mưa mùa hạ

Giọt sương rơi cố hương

 

Tráng sĩ tuốt gươm sắc

Dày cỏ chí tang bồng

Rung chòm râu tóc bạc

Say xưa chén rượu nồng

 

Thẹn lòng nghe Tỷ Can

Cay đắng chuyện Chu Vân

Xé gan lay cột trụ

Tứ hải gót phong trần

 

Múa bút vẽ câu thơ

Thê lương áng trăng mờ

Tủi hờn Phạm Ngũ Lão

Sầu hận đời bơ vơ

 

Rót nữa về phương đông

Ứa tràn khắp cánh đồng

Biển dâng sinh cuồng loạn

Rụt cổ ngó mây rồng

 

Một chén hướng phương tây

Gía băng tuyết phủ dày

Ôm cây đàn thổn thức

Rưng rưng chén lệ đày

 

Nào ai tỉnh ai say

Tha phương kiếp lưu đày

Chén nam nhi hồ thỉ

Nấm mồ xanh cỏ cây

 

Hồ thương gọi hồ trường

Nỗi niềm bao vấn vương

Công ơn Nguyễn Bá Trác

Bậc truợng phu cương thường!

 

20.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Nỗi Niềm Mình Nghe

Cảm xúc bài hát của Hoàng Trang: Tâm Sự Với Anh

 

Bởi lơ đãng nên anh chẳng hiểu

Gì cho em ai điếu tang thương

Bâng khuâng trằn trọc canh trường

Đầm đìa gối lẻ thê lương tiếng gà

 

Tia nắng rọi trăng ngà dần khuất

Cả hai ta tuổi mộng vàng son

Đôi mươi ân ái chưa tròn

Vòng tay lỏng lẻo héo hon phiến sầu

 

Đời giông tố bể dâu nếm trải

Anh bảo rằng chẳng ngại chông gai

Yêu em đỉnh giáp non đoài

Vì thân con gái u hoài trầu cau

 

Ngọc đá vỡ ướt nát nhàu cây cỏ

Biết làm sao khổ sở tình yêu

Cầu xin Thiên Chúa bao nhiêu

Nén nhang số phận tiêu điều anh ơi !

 

Duyên đành lỡ trách trời chi nữa

Cõi trần gian răng rứa khi mô

Đôi bờ sóng vỗ nhấp nhô

Mưa giăng bến đậu ô hô thuyền tình

 

Cài then cửa bóng hình hiu quạnh

Rèm vội buông đặc quánh màn đêm

Sương rơi lá rụng bên thềm

Dế giun rên rỉ nỗi niềm mình nghe !

 

22.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Mùa Xuân Vội Vã

Cảm xúc thơ Xuân Quỳnh: Đêm Cuối Năm

 

Cúc bơ vơ bông phượng vĩ sầu tan

Ngày cuối năm xuân hồng thêm một tuổi

Thời gian trôi dòng đời buồn rong ruổi

Chật ních người xuôi ngược các sân ga

 

Đàn én về nhộn nhịp khắp sơn hà

Ba mươi tết hai chúng mình hội ngộ

Tuy ngắn ngủi mong manh niềm vui nhỏ

Chưa phải lâu hạnh phúc tính cả năm

 

Dẫu rằng em không quên những đêm rằm

Trăng sáng quá để tình yêu thư thả

Lầm cát bụi dáng anh đi bươn bả

Cách đôi bờ dòng sông trắng cát pha

 

Mây hững hờ rệu rã bước qua phà

Còi hối hả những căn hầm ngập nước

Con trẻ dại năm canh hoài thao thức

Để lòng em bao chuyện cũ đi qua

 

Làng quê ta đồi tím bụi sim mua

Em và anh trải bao mùa sóng gió

Lửa phai tàn ôi kiếp đời đau khổ

Hạt mưa xuân vội vã quá không anh

 

Chim líu lô ríu rít hót trên cành

Cơn sóng vỗ nghe tiếng lòng cô quạnh

Cây tuôn nhựa những dòng khô đặc quánh

Nhạc côn trùng rên rỉ suốt đêm thâu…!

 

21.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Màu Áo Phôi Phai

Cảm hứng từ bài hát của Diên An: Đừng Gọi Anh Bằng Chú

 

Em ơi đừng gọi anh bằng chú

Chút hương tình thương dấu biển khơi

Phong phanh áo trắng cuối trời

Lênh đênh sóng bạc mảnh đời gió sương

 

Gọi bằng chú đại dương ngăn cách

Mái đầu xanh còn trách chi ai

Em làm hoàng hậu lên ngai

Trái tim ngự trị lâu đài nguyệt hoa

 

Môi chúm chím một tòa hấp dẫn

Cho hồn mây phấn chấn mơ màng

Bâng khuâng mơ mộng thiếp chàng

Thiên đình nguyệt lão xích thằng xe tơ

 

Ôi mắt nai ngẩn ngơ cô bé

Ngọn lửa lòng thỏ thẻ cái oanh

Từ nay em sẽ gọi anh

Ghét người khéo nịnh em đành chịu thua

 

Mong chú lính một mùa xuân tới

Cánh bướm xinh lạc lối thiên thai

Chim non cúc trái trang đài

Vườn xuân liễu thắm canh dài mưa ngâu

 

Tàu cập bến chân cầu đứng đợi

Chén kim bôi vời vợi ái tình

Ngọn đèn huyền ảo lung linh

Loan bồng phượng bế bóng hình kết đôi

 

Hoa biển đẹp bồi hồi ngũ sắc

Ngọc châu tuôn đêm gác sao trời

Thấy em nhoẻn nụ xuân cười

Nụ hôn cháy bỏng lả lơi sóng cồn…!

 

21.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Khúc Sầu Ca Tê Tái

Cảm hứng từ khúc ca của Nguyễn Bá Trác: Hồ Trường

 

Hồ trường dốc, hồ trường say túy lúy

Đấng trượng phu từng vặn cột bốc gan

Trời nam phương ngàn dặm dấu quan san

Ta uống cạn chén sầu ly đầu bạc

 

Nuôi chí lớn ai dè thân cò vạc

Quê hương người xơ xác bóng tà dương

Lại nghiêng bầu ngao ngán vẻ chán chường

Vỗ gươm hát biết ai là tri kỷ

 

Lửa cừu hận bụi mù roi thiết kỵ

Áng mây bay cánh đồng cỏ mênh mông

Hơi rượu phun lã chã tưới biển đông

Ngọn gió bắc sấm gầm quân mạc tiếu

 

Mưa xối xả gò lưng phi nước kiệu

Cuộc đỏ đen sát phạt bến bờ tây

Rót về đâu thổn thức chén lệ đầy

Nghe tiếng nhạc khúc tiêu sầu tê tái

 

Khi xa nước tóc còn xanh chi ngại

Sách thánh hiền học được bấy nhiêu thôi

Kiếp trầm luân thui thủi bọt bèo trôi

Cuộc dâu bể xót xa buồn thế sự

 

Trán tư lự chén hồ thương lạc hỷ

Gọi hồ trường tiếng Việt khóc hu hu

Bạn đời ơi hiu hắt thổi hoang vu

Xương cốt trắng rừng thông trăng cổ độ

 

Lòng ta biết chí tang bồng quốc tổ

Nghìn năm sau réo rắt tiếng đờn ca

Dòng sông hương xõa tóc rặng tre ngà

Hà tất phải cùng cỏ cây sầu thảm!

 

19.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Giọt Lệ Canh Thâu

Cảm khái từ khúc ca của Nguyễn Bá Trác: Hồ Trường

 

Bậc trượng phu gan tày thế sự

Chí can thường lạc thủy tha phương

Phong trần kẻ sĩ mang hài cỏ

Cật ngựa thanh gươm đẫm áo sương

 

Chí chưa đạt tủi lòng nam tử

Bóng ác tà đầu bạc trắng râu

Khinh cừu tứ mã xa vời vợi

Giọt lệ tuôn đàn hạc vó câu

 

Nghiêng bầu dốc cạn cùng tri kỷ

Ngất nghểu cười lảo đảo bể dâu

Hồ trường bi lụy tang bồng thỉ

Biết rót về đâu trải mấy thâu

 

Phương đông biển động sinh cuồng loạn

Nẻo bắc ầm vang tiếng ngựa hồ

Phiêu lãng trời tây băng gía tuyết

Nam phương tủi hận nợ cơ đồ

 

Kẻ tỉnh người say bầu rượu cạn

Trăng tàn nguyệt lạnh khóc ô hô!

Tiếng quạ ăn đêm sầu vạn cổ

Phong kiều dạ bạc bến Cô Tô

 

Hoàng hạc lầu son buồn qúa khứ

Tỷ Can ai biết có Chu Vân

Xé gan bẻ cột nghe mà thẹn

Ngửa cổ gào lên hỡi cố nhân!

 

Thiếu kẻ nuốt than như Dự Nhượng

Qua sông Vị Thủy dáng Kinh Kha

Tráng sĩ ra đi không trở lại

Trăng thu vằng vặc khắp sơn hà!

 

19.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Bao Giờ Sinh Em Bé

Cảm xúc thơ Xuân Quỳnh: Con Chả Biết Được Đâu

 

Mẹ đan tấm áo cho con

Mùa xuân hoa nở nước non xanh rờn

Chiếc khăn cánh bướm chập chờn

Dòng sông rất lạ từng cơn sóng đùa

 

Lũy tre réo rắt bốn mùa

Ngô khoai đồng lúa sim mua tím đồi

Nỗi lòng mẫu tử bồi hồi

Mẹ nghe con đạp sắm nôi con nằm

 

Nôn nao cho tới trăng rằm

Vườn dâu ươm kén nong tằm nhả tơ

Bố thường nhắc mãi con thơ

Mua chăn con đắp đếm tờ lịch rơi

 

Các anh con hỏi mẹ ơi!

Bao giờ em bé chào đời bà mong

Cả nhà thấp thỏm tháng dòng

Con chưa biết được áo hong nắng vàng

 

Thơ con mẹ viết từng trang

Là trai hay gái mênh mang tháng ngày

Sau nay con lớn sẽ hay

Con đi học chữ vui thay mẹ hiền!

 

Khai hoa mãn nguyệt thì nên

Vô thường nhân loại xây nền tương lai

Thơm như hương nhụy bông lài

Líu lo chim hót ban mai tiếng cười!

 

20.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét