Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Chùm Thơ Tình Ngắn 207

Biết Đến Bao Giờ?

Thơ đối đáp với Trần Hiền Châu: Anh Có Lạnh Không?

 

Mưa phùn gió bấc heo may

Mùa đông tưởng nhớ đắng cay cõi lòng

Bâng khuâng xứ xở long đong

Cánh bèo hiu hắt theo dòng nổi trôi

 

Xót xa kiếp phận luân hồi

Sinh con nức nở đưa nôi mẹ hiền…

Quê hương trùng điệp thiên nhiên

Bao đời thống khổ triền miên u hoài…

 

Khói lam bếp lửa kìa ai

Nửa đêm vỗ gối canh dài thở than

Củ khoai khúc sắn bần hàn

Đôi lời nhắn nhủ chứa chan nỗi niềm…

 

Trăng lên nửa mảnh lưỡi liềm

Người dưng đứng đợi bên thềm ngẩn ngơ

Trái tim lạc lõng bơ vơ

Phiến sầu hy vọng đôi bờ đục trong…

 

Bao giờ ngọn lúa lên đòng?

Mùa xuân cánh én thong dong bay về…

Có nghe sóng vỗ tràn trề

Sim mua nở tím sơn khê núi đồi…!

 

25.11.2015 Lu Hà

 

 

 

Nhớ Ai

cảm đối đáp với Hiền Châu: Nỗi Nhớ Của Riêng Em

 

Nhớ ai hết đứng lại ngồi

Vào ra tựa cửa bồi hồi tuyết rơi!

Hạc bay về cuối chân trời

Cho tôi nhắn gửi đôi lời nước non…

 

Nôn nao chỉ thắm môi son

Đoạn trường cách trở liễu còn thắm xanh

Yến oanh ríu rít trên cành

Phụng cầu Tư Mã năm canh tủi sầu…

 

Giọt sương lã chã bên cầu

Gót sen yểu điệu mái đầu tương tư

Phật Bà hiển lộ chân như

Cam lồ suối mát nhân từ Hiền Châu

 

Biển lòng dào dạt nông sâu

Hai đầu nỗi nhớ tinh cầu thở than

Vẳng nghe khúc nhạc tơ đàn

Ngàn thu giọt lệ chứa chan Lu Hà

 

Chủ trương đã có Hằng Nga

Thanh mai trúc mã ngọc ngà thiên hương

Ba sinh duyên nợ hoài vương

Thả dòng lá thắm sông Tương đợi chờ…!

 

22.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Lảo Đảo Say

họa thơ Phạm Mỹ Phương: Khối Tình Say

 

Thơ thẩn đường chiều với nước mây

Bây khuâng sao lại ở nơi này

Hàng phong xa cách muôn ngàn dặm

Rặng liễu giận hờn mấy kẻ hay

Tiếng quạ kêu sương đò khách vắng

Mưa rơi lã chã thấm vai gầy

Nhạn bay chấp chới theo cơn sóng

Hồn lạc bến xưa lảo đảo say

 

21.11.2015 Lu Hà

 

 

Như Từ Ngàn Xưa

viết tặng bạn thơ Triệu Khánh Dư và Nguyễn Thanh Hoàng

 

Nguốn say suối mộng tuôn hoài

Châu sa lã chã chẳng nguôi ngoai lòng

Rạch tim trả huyết theo giòng

Giống nòi thi sĩ thong dong vô vàn

 

Hồn mây thổn thức chứa chan

Ân tình đền đáp giang san hẹn chờ

Yến oanh ríu rít đôi bờ

Trầm ngư hớp bóng lờ đờ nguyệt soi

 

Đại dương sóng vỗ lẻ loi

Hằng Nga nhỏ lệ mặn mòi mênh mang

Bao giờ trở lại buôn làng

Sán Thàng hội ngộ Thanh Hoàng Khánh Dư

 

Lu Hà sầu cảm tương tư

Thả dòng lá thắm như từ ngàn xưa..

Oai linh sông núi đẹp chưa

Bắc Nam liền dải nắng mưa thuận hòa .

 

Nâng niu chén rượu nhạt nhòa

Chiều lam khói tỏa bướm hoa dập dìu

Bếp hồng ngọn lửa liu diu

Lăm tơi điệu múa buồn vui thơ trào !

 

14.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Em Viết Thơ Tình

Thơ đối đáp với Lan Quỳnh: Kỷ Niệm

 

Anh đọc thơ em cảm động thay!

Nỗi niềm xao xuyến lá thu bay

Mây xanh thăm thẳm thương nhiều lắm

Dang dở duyên tình khóe mắt cay…

 

Rượu hồng chưa uống choáng men say

Thơ thẩn vào ra tối lại ngày

Đăm chiêu tư lự anh thầm hỏi

Nơi ấy bây giờ em có hay…?

 

Kỷ niệm ngày xưa giờ trỗi dậy

Xinh tươi thuở áo trắng tinh khôi

Mới thế mà nay đầu chớm bạc

Ngậm ngùi sương tuyết cánh hoa trôi…

 

Viết nữa cho anh về chốn cũ

Hồn chàng Từ Thức cõi thiên thai

Năm canh hồi hộp sao trời sáng...?

Tỉnh dậy châu sa giọt vắn dài…

 

Nỗi nhớ càng đầy vai gánh nặng

Gió đông hun hút liễu chương đài

Lỡ mất tuổi xuân còn lá thắm

Thời gian tầm tã chẳng phôi phai…!

 

16.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Nửa Hồn Cô Đơn

Thơ đối dáp với Sac Tigon: Dễ Đo Lòng Người

 

Trau tria nàng sáo qua đò

Có thương chàng sậu lò dò cá tôm

Đêm nằm vật vã gối ôm

Lang thang bờ bụi lôm côm rượu chè

 

Bê tha cờ bạc chán chê

Sòng đời tay trắng não nề canh thâu

Trời đày tầm tã giọt ngâu

Oán hờn Nguyệt Lão sa châu ướt nhòe

 

Mê man hồ điệp gốc hòe

Xót xa khóe hạnh đỏ hoe mộng vàng

Bần thần tỉnh dậy bẽ bàng

Trách chi sáo sậu dở dang duyên tình

 

Xôn xao cành liễu trúc xinh

Bướm hoa quấn quít phận mình lẻ loi

Vẳng nghe khúc hát à ơi!

Dòng sông lơi lả chơi vơi nỗi buồn

 

Chiều tà thấp thoáng hoàng hôn

Đôi chân xiêu vẹo nửa hồn cô đơn

Thủy triều dào dạt đòi cơn

Ngẩn ngơ điệu lý chập chờn bóng ai…?

 

17.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Trường Thiên Tình Mộng

thơ tri ân Ha Viet Nhan tán tụng: Hiền Châu và Lu Hà

 

“Trường thiên liên khúc Châu - Hà

 Mai ngày là một bài ca để đời

Người thơ say đắm, tình ơi!

Suối thơ hồ điệp lả lơi mộng đào…“

 

Vẳng nghe sóng vỗ dạt dào

Biển lòng chan chứa nghẹn ngào thế gian

Năm châu bốn biển trăng ngàn

Bướm hoa dìu dặt nồng nàn mến yêu

 

Hồ Gươm tơ liễu mĩ miều

Tháp Rùa soi bóng bóng bao nhiêu là tình

Nhịp cầu Thê Húc oai linh

Mắt xanh thăm thẳm cô mình xa xôi…

 

Cửu Long bèo bọt nổi trôi

Sông Hương núi Ngự bồi hồi nhớ thương

Hoài lang dạ cổ vấn vương

Tiếng ai non nỉ đoạn trường ái ân…

 

Trả vay duyên nợ Châu - Trần

Mưa Tần gió Sở bần thần ngẩn ngơ

Trăm năm ai biết mà ngờ

Tràng Khanh gảy khúc phụng chờ hoàng bay

 

Càng nghe hồn lạc cung say

Bụi hồng bi lụy đắng cay não lòng

Sông Tương cùng chảy một dòng

Bên bồi bên lở long đong kiếp người…!

 

23.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Hồn Ở Bên Nhau

thơ đối đáp với Triệu Khánh Dư: Anh...

 

Ai có biết nửa vòng trái đất

Hồn bên nhau ngây ngất phút giây

Bao nhiêu thương nhớ đong đầy

Ba thu dồn lại bấy chầy đêm thâu

 

Miền sơn cước Lai Châu ta đó

Ánh trăng rằm thổ lộ Hằng Nga

Khánh Dư thầm gọi Lu Hà

Gió mây cuồn cuộn bao la mấy tầng...

 

Nghe thổn thức đôi vầng nhật nguyệt

Ngày rồi đêm da diết đắm say

Tao đàn hội ngộ bấy nay

Vần thơ cánh nhạn canh chày nỉ non...

 

Tình huynh muội sắt son năm tháng

Nỗi đoạn trường cay đắng xót xa

Sương rơi lã chã hiên nhà

Trời xanh thăm thẳm ngân hà sáng soi..

 

Con sóng vỗ mặn mòi nước biển

Chim hải âu hiển hiện lòng ta

Hoàng hôn liễu rủ dương tà

Hai đầu nỗi nhớ quan hà dặm băng...!

 

17.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Con Đàn Bà

thơ đối khẩu với Quỳnh Lan: Vô Duyên

 

Con đàn bà rạo rực cả hồn ai...?

Thằng bé gọi năm canh sầu cổ lụy...

Vầng trăng mộng ngất ngây say túy lúy

Chén rượu tình chưa uống đã đòi cơn....

 

Chuyện ái ân như ong bướm chập chờn...

Chàng Từ Thức mê man vào tiên động

Lửa lòng cháy nôn nao dang tay rộng

Quên đường về lạc lõng nẻo trần gian...

 

Trái hồng ngâm lồ lộ chút xuân tàn

Nghe thổn thức khơi nguồn yêu vô tận

Người quân tử xót xa duyên lận đận

Chuyến đò ngang hiu hắt gió đông về...

 

Trĩu đôi vai tình nặng gánh sơn khê

Bao kẻ chợ long đong tìm cố quận

Trách Nguyệt Lão xe tơ còn vương vấn

Đóa sen hồng còn thắm nữa hay không...?

 

Một đêm thôi leo đỉnh giáp non bồng

Ngày mai sẽ chia ly đời vĩnh biệt

Sông Ngân Hà nhớ nhau buồn da diết

Cái oanh còn nuối tiếc chẳng nguôi ngoai...!

 

15.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Biển Tình Vô Nghĩa

cảm nghĩ khi đọc thơ Xuân Diệu: Biển

 

Người ấy viết bài thơ vô nghĩa

Ý tối tăm chan chứa gì đâu?

Mộng mơ thành sóng bạc đầu

Hôn bờ cát trắng biển sâu đoạn trường

 

Nhưng không xứng vấn vương của biển

Một màu xanh hiển hiện hiền hòa

Ngàn thu vĩnh cửu nhạt nhòa

Hồn mây phiêu lãng một tòa thiên hương

 

Thần vệ nữ yêu thương vi vút

Thủy triều dâng hun hút khổ đau

Dù cho mưa nắng dãi dàu

Quản chi giông tố nhạt màu thời gian…

 

Máu tuôn chảy vạn ngàn ma chướng

Thì làm sao xứng với em đây…?

Cung đàn dìu dặt vơi đầy

Tình như bát nước ngất ngây má đào

 

Biển sôi sục thét gào giãy giụa

Chẳng yêu thương chất chứa căm hờn

Năm canh mây gió chập chờn

Hồn ma hoang dại đòi cơn mặn nồng…?

 

Chàng Xuân Diệu viển vông thê thảm

Chẳng biển xanh ảm đạm sóng cồn

Mơ thành sóng biếc bồn chồn

Nực cười bờ cát nụ hôn bẽ bàng.

 

*Xuân Diệu:“ Anh không xứng là biển xanh

  Anh xin làm sóng biếc “

21.11.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét